Đây là một quyển tiểu thuyết ngôn tình vườn trường, chỉ cần đọc qua cũng thấy cốt truyện rất cũ kỹ.
Nữ chính ngốc nghếch sau khi chuyển đến trường trung học trọng điểm thì gặp được nam chính học bá lạnh lùng. Hai người ngồi cùng bàn, hơn nữa ở trong những cuộc cãi nhau ầm ĩ cọ xát ra lửa tình. Cùng nhau học tập, cùng nhau ngắm sao băng. Nam chính phương diện nào cũng tốt, nữ chính thì đặc biệt đáng yêu.
Dựa theo cách nói của hệ thống, đây là bộ truyện vườn trường ngọt sủng vô cùng đơn giản.
Nhiệm vụ chủ tuyến cũng giống thế giới trước, làm cho giá trị sức sống của nam chính tăng lên tới một trăm. Nhiệm vụ chi nhánh là điều tra nguyên nhân khiến nam chính uể oải không phấn chấn.
Nam chính học bá cao lãnh đáng tin cậy trong nguyên văn hiện tại mới chỉ là một bé trai mười hai tuổi, lúc này đang đứng ngoài cửa sổ tầng 15, chân dẫm lên bệ cửa sổ chỉ rộng ba centimet, thân thể gầy nhỏ ở trong mưa gió lung lay sắp đổ.
Cơn mưa mùa hạ nặng hạt rào rạt, hai chân đứa nhỏ lạnh đến phát run, bàn tay bắt lấy khung cửa sổ không hề có huyết sắc.
Sở Thời Từ ở trên tủ đầu giường gấp đến độ xoay quanh, muốn tìm một góc độ để nhảy xuống ngăn nam chính lại.
Hệ thống ở trong đầu cậu kêu,【 Cậu bò cái gì, cậu có thể bay! 】
\”Bay như thế nào? Tôi không có cánh!\”
【 Cần cánh làm cái gì, cậu là siêu nhân, có áo choàng và quần lót đỏ mà. 】
Sở Thời Từ sờ sờ phía sau lưng, sờ đến một tấm vải đỏ cắt may thành áo choàng.
Mắt thấy thân mình nam chính đã bắt đầu nghiêng về phía trước, Sở Thời Từ bất chấp, chạy lấy đà hai bước từ trên tủ đầu giường nhảy xuống.
Áo choàng đỏ phía sau phấp phới lên xuống, một lực lượng nào đó nâng cậu lên.
Sở Thời Từ treo ở giữa không trung, phiêu phiêu bay về phía trước, khiếp sợ trừng lớn đôi mắt.
Chỉ cần cấp tiền đúng chỗ, đất dẻo cao su cũng có thể bay lên bầu trời?
Tiếng mưa gió càng lúc càng lớn, tia chớp lâu lâu lại xẹt qua bầu trời đêm, chiếu sáng màn đêm thành thị.
Nhà Minh Triết ở tầng 15, hắn cúi đầu nhìn con đường xi măng cứng rắn phía dưới.
Nhảy xuống từ độ cao này, nhất định có thể lập tức tử vong.
Nước mưa nện ở trên mặt hắn, làm mơ hồ tầm mắt hắn.
Khoảng cách giữa hai tòa nhà cư dân rất hẹp, gió thổi đến từ trung gian, mang đến từng trận tiếng rít nặng nề mà dài lâu, giống như quái vật đang gào rống, cũng giống như tiếng gọi đến từ vực sâu.
Đèn đường trong màn mưa tản ra vầng sáng nhàn nhạt, Minh Triết vươn tay về phía dưới đường phố tối tăm.
Trong đêm đen phảng phất có một bàn tay giữ chặt hắn, muốn túm hắn xuống phía dưới.
Ngoài cửa sổ cái gì cũng không có, không có ai túm hắn, là hắn không muốn sống nữa.
Minh Triết thở sâu, nhắm hai mắt lại chậm rãi buông tay.