[Đm – Edit] Tôi Có Thể Làm Sao Bây Giờ, Tôi Còn Không Phải Là Người – Thế giới thứ hai (2) – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm – Edit] Tôi Có Thể Làm Sao Bây Giờ, Tôi Còn Không Phải Là Người - Thế giới thứ hai (2)

6 giờ sáng, Sở Thời Từ cho rằng Minh Triết dậy sớm như vậy là vì muốn chuẩn bị đi học.

Gã đàn ông đã sớm rời đi, nồi cơm điện trong phòng bếp còn để lại cháo gã đã làm.

Minh Triết an tĩnh mà cơm nước xong, cất cháo và rau dưa dư lại vào hộp cơm giữ ấm, cũng luộc thêm hai quả trứng bỏ vào.

Sở Thời Từ ngồi trên vai hắn, quay đầu nhìn thời gian, \”Đã 7 giờ rồi, còn kịp tới trường không?\”

Cậu còn chưa dứt lời đã bị Minh Triết bắt lấy.

Minh Triết lấy một hộp sắt từ miếng lót trên nóc tủ lạnh, lấy ra một cái bánh quy khô khốc đặt trước mặt cậu, lại đổ một chút sữa đậu nành vào cốc nhỏ cho cậu.

\”Thứ bảy tôi không cần đi học, là đi bệnh viện thăm bà nội.\”

Hắn không có ý muốn mang Sở Thời Từ đi cùng, chỉ ngồi xổm trước mặt cậu dặn dò không được chạy loạn.

Cửa phòng lại lần nữa đóng lại, Sở Thời Từ ngồi ở trên bàn cơm, ôm bánh quy gặm.

Cậu không có răng cũng không có đầu lưỡi, chỉ là đang cắn chơi.

Ngày hôm qua trong nhà quá tối, hiện tại ánh sáng đầy đủ, Sở Thời Từ mới phát hiện cái phòng ở này cũng không tính là cũ, nhưng thật sự rất nát.

Tường da mốc meo rơi rớt, tối hôm qua mưa to, từ chỗ phòng bếp tới gần cửa sổ có nước mưa thấm vào trong. Chổi lau nhà dựng cạnh tường gạch men sứ, có lẽ là gã họ Lưu kia đặt ở nơi đó chặn nước.

Hẳn là khi trang hoàng nhà cửa, vì muốn tiết kiệm tiền nên không mời kỹ sư chuyên nghiệp. Dùng vật liệu rẻ tiền, tự học tự làm, kết quả không làm ra sao, bị ẩm nước mốc meo.

Tủ và bàn hoàn toàn được làm thủ công, dùng ván gỗ giá rẻ nhất. Đồ nội thất không có bao nhiêu, nhìn ra được của sống của họ Lưu cũng không giàu có.

Trên tường treo lịch ngày, bên trên viết tháng 7 năm 2006. Không có đánh dấu, Sở Thời Từ không đoán được hôm nay là ngày mấy.

Căn nhà hai phòng ngủ một phòng khách, phương hướng không tốt, bố cục rất loạn, chỉ có phòng ngủ chính còn có thể đón chút ánh sáng. Phòng khách và phòng ngủ phụ của Minh Triết đều bị các tòa nhà dân cư đối diện ngăn trở chặt chẽ, quanh năm không thấy được ánh mặt trời. Cho dù là ban ngày, nhà ở cũng có vẻ âm u.

Tủ lạnh vẫn luôn kêu ong ong, cũng không biết đã được sửa chữa bao nhiêu lần. Mặt ngoài có rất nhiều vết bẩn, bên trong có một mùi tanh tưởi. Phòng vệ sinh là một bồn plastic màu đỏ, ngày thường Minh Triết tắm rửa ở chỗ này. Bên cạnh bồn cầu đặt một cái thùng đỏ thẫm, bên trong chất đầy chai nhựa bị đè dẹp lép.

Sở Thời Từ bay vài vòng trong phòng, hệ thống trong đầu cậu nói chuyện phiếm,【 Tòa nhà này còn có thang máy cơ mà, tại sao tên họ Lưu thoạt nhìn lại nghèo như vậy? 】

\”Có thể là mua phòng trả góp, muốn định cư luôn ở trong thành phố.\”

【 Không có tiền còn mua nhà ở quý như vậy? 】

\”Nhà này không đến nỗi quý đâu, cậu nhìn bên ngoài xem. Trừ bỏ tiểu khu này, phụ cận có không ít nhà trệt nhỏ, bên kia hình như là mấy tòa cao ốc đắp chiếu. Xe trên đường rất ít, cũng không nhìn thấy trung tâm thương mại hay trường học. Hẳn là do dự đoán thị trường sai lầm, muốn nâng giá nhà lên. Kết quả bên này không phát triển lên giống như dự tính của bọn họ. Cũng coi như là có chút lương tâm, tốt xấu gì cũng xây xong tòa nhà, không có bỏ dở giữa chừng, bằng không đi đòi quyền lợi rất phiền toái.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.