[Đm – Edit] Tôi Có Thể Làm Sao Bây Giờ, Tôi Còn Không Phải Là Người – Thế giới thứ nhất (35) – KẾT THÚC – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm – Edit] Tôi Có Thể Làm Sao Bây Giờ, Tôi Còn Không Phải Là Người - Thế giới thứ nhất (35) - KẾT THÚC

Có thể là do thời gian quá dài, có thể là ở khoang con nhộng lâu lắm rồi, Sở Thời Từ trong lúc nhất thời chỉ bị động thừa nhận Tô Triết Ngạn hôn môi, căn bản không làm ra được bất cứ điều gì đáp lại.

Tô Triết Ngạn dần dần phát hiện bất thường.

Hắn dừng động tác, giơ tay lau đi nước mắt của Sở Thời Từ, hơi chần chờ mở miệng gọi, \”A Từ?\”

Hệ thống cũng đang gọi,【 Bảo bối, tỉnh lại! 】

Sở Thời Từ vẫn ngơ ngẩn mà nhìn Tô Triết Ngạn, \”Anh thật sự đã trở lại?\”

Mày Tô Triết Ngạn nhíu chặt, \”Em vì sao lại hỏi như vậy?\”

\”Xin lỗi, em tưởng đang nằm mơ. Anh chờ một chút, chờ một chút.\”

Sở Thời Từ không nhịn được mà hít sâu, đôi mắt cậu hết nhắm lại mở. Mỗi lần mở mắt ra đều mang khẩn trương mà nhìn về phía Tô Triết Ngạn. Lặp lại như vậy năm lần, sau khi nhắm mắt lại lần cuối cùng, Tô Triết Ngạn nghe thấy cậu lẩm nhẩm mấy con số.

Lại mở mắt ra, tầm mắt hai người đối diện.

Tô Triết Ngạn cúi người cọ cọ gương mặt cậu, trên mặt Sở Thời Từ rốt cuộc có biểu tình.

Cậu cắn chặt môi dưới, không che giấu được tiếng nghẹn ngào trong khoang con nhộng nhỏ hẹp.

\”Anh tại sao 40 năm mới trở về! Em còn cho rằng nhiều lắm mười mấy hai mươi năm, anh là cái đồ khốn khiếp! Em không nghĩ tới sẽ là 40 năm, em còn cho rằng anh sẽ không trở về nữa, anh không cần em, giống như bọn họ!\”

Tô Triết Ngạn không hé răng, mày nhíu chặt lẳng lặng mà nhìn cậu.

Sở Thời Từ nằm ở dưới thân hắn, sau lưng là hắc thạch cứng rắn, cộm đến phát đau. Nhưng cậu giống như hoàn toàn không cảm giác được đau đớn phía sau lưng, nắm lấy cổ áo Tô Triết Ngạn vừa khóc vừa rống.

\”Em thiếu chút nữa đã từ bỏ, mấy năm nay em đều không nằm mơ thấy anh, anh ở trong mộng cũng không tìm em! Tô Triết Ngạn! Anh con mẹ nó… Con mẹ nó… Đừng bỏ rơi em.\”

Cậu cuộn tròn thân thể, rúc ở trong lòng ngực Tô Triết Ngạn nức nở nói, \”Đừng bỏ rơi em, em thật sự rất sợ. Lừa em cũng được, ngủ em cũng được, đối với em như thế nào đều được. Làm gì cũng được, đừng giống như trong mộng chỉ biết đứng ngốc, rồi đến gặp cũng không gặp được.\”

Tô Triết Ngạn trầm mặc hồi lâu, bỗng nhiên đứng dậy rời khỏi khoang con nhộng.

Sở Thời Từ hoảng sợ, bắt lấy vạt áo quân trang của hắn, vội vàng hỏi, \”Anh muốn đi đâu? Anh lại phải đi? Anh đừng bỏ rơi em, em sẽ không khóc, em sẽ an tĩnh, sẽ không khóc nữa.\”

Tô Triết Ngạn liếc cậu một cái, đè tai nghe ẩn hình xuống lạnh lùng nói, \”Thu đội, đi lên phi thuyền chờ ta.\”

Bên kia có người nói gì đó, mày Tô Triết Ngạn nhăn càng chặt, \”Ta có thể bảo vệ tốt chính mình, không có mệnh lệnh của ta không được lại đây.\”

Hắn dừng một chút, lại nói, \”Liên hệ bác sĩ tâm lý, lát nữa ta mang một người trở về.\”

Sở Thời Từ ngửa đầu nhìn hắn, ngực kịch liệt phập phồng.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.