Edited by: makemenpregant
_______________________________________
Khi ra khỏi Bạch An Phường thì đã gần mười giờ rồi.
Dịch Ngải vẫn kiên nhẫn chờ đợi trên phi thuyền, trong thời gian đó còn không quên xử lý văn kiện, vào thời điểm Tống Lễ Ngọc bước ra đầu tiên đã mở phi thuyền ra đón.
Tống Lễ Ngọc ngáp dài bước vào phi thuyền, ngả người lên ghế: \”Đi thôi, đưa tôi về nhà.\”
Dịch Ngải khởi động phi thuyền, báo cáo:
\”Ông chủ, bác sĩ Tôn vừa mới gửi thông tin liên lạc đến, nói rằng sáng mai năm giờ ông ấy sẽ đến, hỏi ngài có thời gian gặp mặt không.\”
Tống Lễ Ngọc nghĩ nghĩ, nói: \”Có, bảo ông ấy sáng mai đến trực tiếp đến nhà tìm tôi đi.\”
Hắn cũng không muốn dậy sớm, nhưng việc hắn phân hóa lần hai quả thật không nên tiếp tục trì hoãn nữa, vẫn là sớm gặp mặt thì tốt hơn.
Theo hiệu suất của Tôn Trường Minh, ước chừng chiều mai sau khi tan học hắn đã có thể nhận được báo cáo nghiên cứu chi tiết rồi.
Bận rộn cả một ngày, Tống Lễ Ngọc có chút buồn ngủ, nhưng vẫn kiên trì mở trí não đã tắt máy khi nãy lúc nói chuyện với Tạ Trầm Ninh lên.
Quả nhiên, Hạc Tri Chu lại gửi thêm mấy tin nhắn đến.
【Hạc Tri Chu: Tôi chuẩn bị đi ngủ rồi, ngày mai tôi cũng có tiết giáo dục thể chất, tôi có thể cùng nhóm với em không?】
【Hạc Tri Chu: Chúc ngủ ngon.】
【Hạc Tri Chu: [Chim ngủ gật.jpg]】
Tống Lễ Ngọc nhìn biểu tượng cảm xúc con chim nhỏ trùm chăn kia, không nhịn được bật cười.
Hạc Tri Chu xem mấy cái bí kíp tán tỉnh kia ở đâu ra thế? Vậy mà còn học được cách tìm biểu tượng cảm xúc gửi cho hắn nữa chứ.
Không thể không nói, cái cảm giác được người khác đặt ở đầu tim trân trọng nâng niu cẩn thận che chở này thật sự khiến Tống Lễ Ngọc rất hưởng thụ.
Hắn cười khẽ đáp lời chúc ngủ ngon với Hạc Tri Chu, nhìn vào dòng ghi chú mình đặt cho đối phương, lại nhớ tới lời tố cáo vừa nãy của Tạ Trầm Ninh nói hắn cướp vợ từ quân bộ.
Tống Lễ Ngọc hừ cười một tiếng, trực tiếp sửa dòng ghi chú của Hạc Tri Chu thành \”chồng yêu bảo bối\”, sau đó chụp riêng phần ghi chú vừa sửa, gửi cho Tạ Trầm Ninh xem.
Hắn và Tạ Trầm Ninh vẫn có phương thức liên lạc, chỉ là bình thường rất ít khi trò chuyện.
Tạ Trầm Ninh bên kia cũng vừa mới rời khỏi Bạch An Phường, thấy Tống Lễ Ngọc vậy mà lại gửi tin nhắn cho mình, còn tưởng là có chuyện gì quan trọng, không do dự trực tiếp mở ra xem.
Tạ Trầm Ninh nhìn màn hình trầm mặc.
Anh ta tức giận gửi liên tiếp ba biểu tượng cảm xúc nôn mửa qua cho Tống Lễ Ngọc.
【Tống Lễ Ngọc: Sao? Cậu ghen tị với việc tôi có chồng hả ^^】
【Tạ Trầm Ninh: …Cút đi!!】