Edited by: makemenpregant
_____________________________________
Giờ ăn trưa trôi qua rất nhanh, sau đó Hạc Tri Chu cũng không có việc gì để làm.
Trong không gian tràn ngập pheromone của Tống Lễ Ngọc, anh có chút căng thẳng quá mức, một bữa cơm xuống toát cả mồ hôi mỏng, khi Tống Lễ Ngọc xấu bụng hỏi có muốn ở lại tắm rửa không thì mặt anh đỏ bừng.
Tống Lễ Ngọc đương nhiên không đến mức thật sự kéo Hạc Tri Chu đi tắm, cuối cùng cười tiễn Hạc Tri Chu, người đã bắt đầu đi đứng lóng ngóng, ra khỏi cửa.
Tống Lễ Ngọc nhét một hộp bánh quy nhỏ vào tay Hạc Tri Chu, nói:
\”Cảm ơn anh đã đến thăm em, đây là bánh quy em tự nướng, tặng anh.\”
Hạc Tri Chu hai tay nhận lấy.
Tống Lễ Ngọc nhìn thấy dáng vẻ nghiêm túc và căng thẳng của anh thì không nhịn được muốn trêu chọc, đuôi mắt hơi rũ xuống, đáng thương nói:
\”Anh Tiểu Chu về nhà nhớ nhắn tin cho em nhé, tối hôm qua cả đêm anh đều không tìm em, em còn tưởng rằng anh ghét bỏ em, về nhà rồi thì hối hận.\”
\”Không có.\” Hạc Tri Chu liên tục lắc đầu, \”Tôi chỉ là… không biết nhắn gì.\”
Anh lên mạng tinh tú tìm rất nhiều hướng dẫn, cũng không tìm ra được gì, nên dứt khoát hôm nay xin nghỉ phép, làm cơm đến thăm Tống Lễ Ngọc.
So với lời nói, Hạc Tri Chu thiên về hành động hơn.
Anh có khả năng hành động cao, hôm nay vừa kịp đến trước khi Tống Lễ Ngọc xuất viện, còn trực tiếp thú nhận thân phận, nếu không Hạc Tri Chu có lẽ chỉ nhìn thấy một phòng bệnh trống rỗng, và dấu chấm than màu đỏ bị chặn.
Đợi đến khi anh hoảng sợ vài ngày, Tống Lễ Ngọc có lẽ đã tự mình tra ra thân phận của anh, sau đó trực tiếp cướp anh từ quân bộ về để làm chuyện xấu.
Hạc Tri Chu lúc này còn chưa biết mình vô tình tránh được một kiếp nạn, đang nghiêm túc nói:
\”Tôi rất nhàm chán, tôi sợ em không thích tôi nhắn tin cho em, hơn nữa em đang dưỡng bệnh, tôi không muốn làm phiền em.\”
Tống Lễ Ngọc nhìn chằm chằm vào đôi môi đang hé mở của Hạc Tri Chu mà ngẩn ngơ.
Quá ngoan ngoãn, rất muốn hôn.
Miễn cưỡng kéo sự chú ý trở lại, hài lòng ngửi mùi pheromone của mình trên người Hạc Tri Chu, Tống Lễ Ngọc bẻ đốt ngón tay nói:
\”Vậy thì nhắn tin chúc em buổi sáng tốt lành và chúc ngủ ngon, gọi em là bảo bối, làm gì cũng phải báo trước cho em, tốt nhất là có thể chụp ảnh cho em xem…\”
Hắm càng nói càng thái quá, Hạc Tri Chu vẫn nghiêm túc gật đầu ghi lại.
Tai anh lại đỏ lên: \”Được, tôi nhớ rồi.\”
Chỉ là gọi \”bảo bối\” nghe kỳ cục quá… Mặc dù anh thật sự xem Tống Lễ Ngọc như bảo bối mà bảo vệ.
Ánh mắt Tống Lễ Ngọc lại rơi xuống tai của Hạc Tri Chu, hắn nghi ngờ Hạc Tri Chu cố ý quyến rũ mình, nếu không sao lại làm gì cũng khiến hắn muốn bắt nạt.