Edited by: makemenpregnant
_____________________________________________
Tống Lễ Ngọc có thể nói ra bánh bao, chủ yếu là vì cảm thấy trong mười mấy phút Hạc Tri Chu đến, mình hoàn toàn có thể gói xong, nhưng sao cũng không ngờ Hạc Tri Chu lại có thể chạy đến trong vòng năm phút.
Trong vòng năm phút để gói ra bánh bao, dù là Tống Lễ Ngọc thường xuyên xuống bếp cũng không làm được.
Hắn chỉ có thể tạm thời dừng động tác nhào bột, nhanh chóng đặt bánh bao từ một quán gần đó.
Sớm biết vậy đã nói cái gì đó đơn giản hơn rồi.
Tống Lễ Ngọc nhìn bột mì trên thớt, vừa cố gắng dụi dụi đôi mắt đỏ hoe, vừa tiếc nuối nghĩ.
Hắn thật sự rất thích cho Hạc Tri Chu ăn, nếu không hôm qua cũng sẽ không nói ra chuyện nấu cơm cho Hạc Tri Chu.
Khác với kiểu cho ăn bất đắc dĩ phải chia đồ ăn thừa cho bạn học, vừa nghĩ tới việc Hạc Tri Chu coi hắn là người cần được bảo vệ, Tống Lễ Ngọc liền nảy sinh hứng thú rất lớn với việc làm \”người vợ hiền\” cho Hạc Tri Chu.
Người vợ hiền mà, chẳng phải là phải nấu cơm, việc nhà cái gì cũng tinh thông, hiền huệ dịu dàng, xinh đẹp như hoa sao.
Việc nhà đã có robot gia chánh, Tống Lễ Ngọc từ nhỏ đến lớn đã thích nấu cơm và đan khăn quàng cổ mỗi khi áp lực lớn, thỉnh thoảng còn cắm hoa, tuy rằng dịu dàng còn phải xem xét, nhưng xinh đẹp thì chắc chắn không có gì phải nghi ngờ.
Hắn cảm thấy mình quả thực là người vợ hiền dịu dàng do trời chọn.
Thời gian năm phút trôi qua rất nhanh, gần như là giây tiếp theo máy bay không người lái đưa bánh bao đến, chuông cửa liền vang lên.
Tống Lễ Ngọc liếc mắt một cái, xác nhận là Hạc Tri Chu, trực tiếp mở cửa nhào ra, ôm chầm lấy Hạc Tri Chu liền phát ra tiếng nức nở:
\”Anh chậm quá, em sợ muốn chết.\”
Hạc Tri Chu mặc áo ngắn tay, da thịt bất ngờ chạm vào nhau khiến anh nhất thời căng thẳng, lại vừa lo lắng cho Tống Lễ Ngọc, nửa ôm Tống Lễ Ngọc đi vào cửa, vụng về dỗ dành:
\”Chỉ là mơ thôi mà… Lần sau tôi nhất định sẽ đến nhanh hơn.\”
Nếu nhanh hơn nữa thì hắn sẽ không kịp chuẩn bị khóc mất.
Tống Lễ Ngọc nghĩ thầm như vậy, tâm trạng ngược lại đặc biệt tốt, bực bội khi dậy sớm và uy hiếp đến từ \”Leviathan\” đều tan biến trong cái ôm này.
Hắn ngửi thấy mùi rượu rất nhạt, chỉ một chút xíu, Hạc Tri Chu ngày thường luôn rất chú ý kiềm chế pheromone của mình, cho dù là khi ôm hắn cũng không phát tán ra nhiều.
\”Chồng ơi, anh hôn em đi.\” Tống Lễ Ngọc ngước mắt, vành mắt đỏ hoe nhìn Hạc Tri Chu.
\”Anh hôn em một cái, em sẽ không sợ nữa.\”
Hạc Tri Chu rất luống cuống, mặt anh đỏ bừng hồi lâu, cuối cùng nhìn vết lệ nơi khóe mắt Tống Lễ Ngọc, hạ quyết tâm.