[Đm – Edit] Sau Khi Từ O Thành A Tôi Húp Trọn Long Ngạo Thiên – Chương 36. Cầu xin em đi – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm – Edit] Sau Khi Từ O Thành A Tôi Húp Trọn Long Ngạo Thiên - Chương 36. Cầu xin em đi

Edited by: makemenpregnant

__________________________________________________

Đợi đến khi cả hai tắm xong, robot gia đình dọn dẹp phòng ngủ sạch sẽ thì đã khuya.

\”Đã hai giờ sáng rồi sao?\”

Tống Lễ Ngọc nhìn thời gian hiển thị trên thiết bị thông minh mới đeo trên cổ tay, ngạc nhiên nói.

Điểm xuất phát của hắn ở một hành tinh hoang, trên đó không có mặt trời mặt trăng, không phân biệt được thời gian, sau đó lại luôn ở trên tinh hạm và căn cứ, hoàn toàn không thấy ánh mặt trời, căn bản không ý thức được thời gian đã muộn như vậy.

Hạc Tri Chu bưng bát cơm trên xe đẩy đến bàn cho Tống Lễ Ngọc, giải thích: \”Khi chúng ta về thì đã mười giờ rồi.\”

Căn tin ở đó chỉ mở cửa sổ bán đồ ăn khuya, bát cháo trắng kia là bếp sau nấu để chuẩn bị ăn, vậy mà anh vẫn cố lấy cho Tống Lễ Ngọc.

Kết quả Tống Lễ Ngọc vừa ăn một miếng đã nhổ ra.

\”Ra là vậy, em không biết, em không cố ý làm phiền anh đâu, nếu sớm biết muộn như vậy, em đã không kén chọn rồi.\” Tống Lễ Ngọc thở dài ngồi xuống bên bàn.

Lại là cùng anh dây dưa đến tận đêm khuya, lại còn nửa đêm lôi người ta dậy để nấu cho hắn bữa nhỏ, lần này thật sự thành yêu phi họa quốc rồi.

Hạc Tri Chu lại không cảm thấy có gì: \”Không sao đâu, bếp sau làm theo ca, giờ này vốn dĩ họ cũng đang bận, hơn nữa anh cũng… thật sự có lỗi.\”

Anh ngồi xuống bên cạnh Tống Lễ Ngọc, cúi đầu.

\”Bảo bối, xin lỗi, anh sai rồi, anh không nên nghi ngờ em, em muốn anh bồi thường thế nào cũng được.\”

Đó là lời mà trước đây Tống Lễ Ngọc bảo anh xin lỗi, anh lược bỏ phần sến súa mà Tống Lễ Ngọc thêm vào, nghiêm túc nói lời xin lỗi với Tống Lễ Ngọc một lần.

Tống Lễ Ngọc chống cằm nhìn anh, trong khoảnh khắc hắnthấy ảo ảnh Hạc Tri Chu ngoài đời thực.

Xét cho cùng, đây vốn dĩ là Hạc Tri Chu, chỉ là vì cài đặt trò chơi mà tính tình không tốt lắm, cộng thêm việc không tin tưởng hắn lắm, nên có vẻ hơi xa lạ.

Nhưng khi hắn mấy lần dùng biện pháp mạnh để xây dựng lại tinh thần vực của đối phương, Hạc Tri Chu cũng dần bộc lộ tính cách vốn có.

Vốn dĩ đã mềm lòng với Hạc Tri Chu, lần nào cũng nương tay, như vậy chẳng phải hắn sẽ càng không nỡ bắt nạt anh hơn sao.

Tống Lễ Ngọc bất đắc dĩ, hắn vỗ vỗ đầu Hạc Tri Chu: \”Không cần đâu, anh Tiểu Chu chỉ cần… ừm, đừng giận em là được.\”

Ra ngoài rồi đừng vì ngại mà trốn tránh em là được.

Hạc Tri Chu không hiểu ra sao gật đầu.

Anh cảm thấy Tống Lễ Ngọc đang nói về chuyện vừa nãy hơi quá đáng, nhưng vốn dĩ anh cũng không giận nhiều, chỉ là sợ hãi muộn màng.

Nói xong những lời cần nói, Tống Lễ Ngọc cũng thực sự đói bụng, hắn mở nắp giữ nhiệt ra xem Hạc Tri Chu đã bảo nhà bếp chuẩn bị những gì.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.