[Đm – Edit] Sau Khi Từ O Thành A Tôi Húp Trọn Long Ngạo Thiên – Chương 35: Áp sát ván cửa – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm – Edit] Sau Khi Từ O Thành A Tôi Húp Trọn Long Ngạo Thiên - Chương 35: Áp sát ván cửa

Edited by: makemenpregnant

____________________________________________________

Tống Lễ Ngọc thực sự ngẩn người một chút.

Ý của hắn là muốn Hạc Tri Chu kéo mình dậy, hoàn toàn không ngờ Hạc Tri Chu sẽ làm như vậy.

Nhưng cũng chỉ là thoáng ngây người, hắn lập tức thuận theo bản năng mà xoa đầu Hạc Tri Chu, nhẹ giọng hỏi: \”Về phòng nhé?\”

Hạc Tri Chu lúc này mới nhớ ra đây là nhà ăn, anh giật mình ngẩng đầu đứng dậy, vành tai đỏ ửng cả lên, hung dữ liếc nhìn xung quanh, sau đó ngây ra.

Những người xung quanh đều đứng hình từ khoảnh khắc anh đá văng cái tên không biết điều dám bắt chuyện với Tống Lễ Ngọc.

Hạc Tri Chu quay đầu nhìn Tống Lễ Ngọc đang cười híp mắt ngồi trên ghế, không thể tin được hỏi: \”Cậu làm?\”

\”Ừm ừm.\” Tống Lễ Ngọc xoa xoa đầu ngón tay, tâm trạng vô cùng tốt mà đáp lời.

\”Em cứ tưởng anh Tiểu Chu đã biết rồi chứ, lần đầu gặp mặt chẳng phải em đã làm vậy sao?\”

Hạc Tri Chu im lặng.

Anh biết, nhưng những chuyện xảy ra sau đó đã gây chấn động quá lớn cho anh, anh theo bản năng coi cái chuyện hoang đường \”quay ngược thời gian\” kia là ký ức giả do mình bị kích thích mà sinh ra, thậm chí còn chưa kịp xác nhận với Tống Lễ Ngọc.

Tống Lễ Ngọc nhìn anh một hồi, sau đó nói: \”Hay là bây giờ anh muốn nói chuyện với em? Em giải đóng băng thời gian cho bọn họ, rồi hai chúng ta tìm lý do thích hợp để rời đi.\”

Nếu cứ trực tiếp rời đi rồi mới giải đóng băng thời gian, đám người này chắc chắn sẽ cho rằng gặp phải ma quỷ.

Hạc Tri Chu gật đầu, không có ý kiến.

Anh đứng trở lại vị trí cũ, chăm chú nhìn Tống Lễ Ngọc, chỉ thấy đối phương ngay cả biểu cảm cũng không thay đổi, chỉ trong một hơi thở, xung quanh đã khôi phục lại vẻ ồn ào.

Vậy mà lại là năng lực tùy tâm sở dục sử dụng?

Trong lòng Hạc Tri Chu, mức độ nguy hiểm của Tống Lễ Ngọc lại được nâng lên một bậc.

\”Lão, lão đại…?\”

Kẻ bị anh đá ngã dưới đất hai chân đã nhũn ra, nhìn Hạc Tri Chu sắc mặt âm tình bất định.

Hạc Tri Chu vẫn không nhìn đối phương, anh nhớ tới cốc nước mình vừa đặt trên bàn, tuy rằng cơn đau dạ dày của Tống Lễ Ngọc phần lớn cũng là giả vờ, nhưng anh vẫn nhíu mày, cầm lấy cốc nước trên bàn.

Vẫn còn ấm.

Anh đưa cốc nước đến bên môi Tống Lễ Ngọc.

\”Cậu uống chút nước trước đi, tôi đã cho người làm cơm rồi, lát nữa sẽ đưa đến phòng cậu.\”

Tống Lễ Ngọc hơi ngửa đầu, chấp nhận sự \”cho ăn\” của Hạc Tri Chu.

Nước ấm tiến vào khoang miệng, còn có chút vị ngọt, Tống Lễ Ngọc khựng lại một chút.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.