[Đm – Edit] Sau Khi Từ O Thành A Tôi Húp Trọn Long Ngạo Thiên – Chương 34. Chủ động ngậm lấy xiềng xích – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm – Edit] Sau Khi Từ O Thành A Tôi Húp Trọn Long Ngạo Thiên - Chương 34. Chủ động ngậm lấy xiềng xích

Edited by: makemenpregnant

___________________________________________________

Tuy rằng không biết Hạc Tri Chu rốt cuộc bị làm sao, nhưng Tống Lễ Ngọc cũng biết lúc này bức người quá chặt ngược lại sẽ phản tác dụng.

Vừa hay hắn thật sự muốn tắm rửa, hắn sớm đã không thể nhịn được bộ quần áo dơ dáy này nữa rồi, sau khi robot gia chính đưa tới quần áo thay, Tống Lễ Ngọc trực tiếp vào phòng tắm đi tắm.

Nơi này xác thực là phòng của Hạc Tri Chu, trong phòng không có đồ vật gì dư thừa, phong cách tối giản lạnh lẽo, và phòng khách ngủ khi đó Hạc Tri Chu ở không có gì khác nhau, phòng tắm cũng chỉ đơn giản là bộ ba đồ dùng rửa mặt và khăn tắm, nhiều hơn một cái cũng không có.

Nghiêm túc tắm rửa xong, Tống Lễ Ngọc thay bộ quần áo mới sạch sẽ.

…… Có hơi lớn.

Tống Lễ Ngọc bất đắc dĩ nhìn tay áo rộng thùng thình.

Hắn mặc hẳn là thường phục của Hạc Tri Chu, áo ngắn tay trắng áo khoác đen, tuy rằng hai người bọn họ gần như cao bằng nhau, nhưng trên vóc dáng vẫn có chênh lệch nhất định, đối với Hạc Tri Chu vừa vặn mặc trên người hắn lại rộng thùng thình.

Quần cũng vậy, ống quần lỏng lẻo kéo trên mặt đất, may mà có dây lưng, không đến mức mặc vào là rớt.

Hạc Tri Chu vừa bị hắn chọc tức bỏ đi, hiện tại ngay cả người cũng tìm không thấy, Tống Lễ Ngọc chỉ đành tạm thời bỏ đi ý nghĩ đổi bộ quần áo khác, tự mình xắn ống tay ống quần lên.

Ngay lúc hắn xắn ống tay áo lên, một cái đầu đen thui từ trong tay áo khoác thò ra.

Đầu hình tam giác ngược, vảy đen bóng, là một con rắn.

Tống Lễ Ngọc trong khoảnh khắc này thậm chí nghĩ tới khả năng \”bởi vì chọc giận Hạc Tri Chu đối phương thả rắn tới ám sát hắn\”, gần như là theo bản năng túm lấy đầu rắn, xách cả con rắn này lên, liền muốn đánh vào yếu điểm bảy tấc của nó.

Rắn nhỏ hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì, lúc bị xách lên còn tưởng rằng Tống Lễ Ngọc đang chơi đùa với nó, vui vẻ vung vẩy thân mình, thân thiết quấn lên cánh tay Tống Lễ Ngọc, một đôi mắt đậu đen tròn xoe vô tội nhìn Tống Lễ Ngọc.

Động tác của Tống Lễ Ngọc khựng lại.

Hắn nhớ ra rồi, tinh thần thể của nhân vật trò chơi của mình hình như là một con rắn ráo má.

\”Nhóc là…… tinh thần thể của anh?\” Tống Lễ Ngọc hỏi.

Rắn đen nhỏ vui vẻ gật gật đầu, ý đồ hướng bản thể truyền đạt cảm xúc của nó.

—— Thiết lập liên kết tinh thần tạm thời rồi, có báo tuyết.

—— Thích báo tuyết, nhưng không được thả ra.

—— Tự mình ra đây, muốn báo tuyết.

\”Là như vậy à, xin lỗi, anh quên mất nhóc, báo tuyết đã đi rồi.\”

Tống Lễ Ngọc thành khẩn xin lỗi.

Cái này thật sự không thể trách hắn, hắn cũng là lần đầu tiên làm Dẫn Đường, vừa rồi vẫn luôn chuyên chú đi sửa chữa tinh thần vực của Hạc Tri Chu, ngay cả tinh thần thể của đối phương cũng không rảnh để ý tới, huống chi là nhớ tới chính mình còn có một tinh thần thể.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.