[Đm – Edit] Sau Khi Từ O Thành A Tôi Húp Trọn Long Ngạo Thiên – Chương 33. Tinh thần vực sắp hỏng rồi – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm – Edit] Sau Khi Từ O Thành A Tôi Húp Trọn Long Ngạo Thiên - Chương 33. Tinh thần vực sắp hỏng rồi

Edited by: makemenpregnant

___________________________________________

Như mọi người đều biết, thủ lĩnh tinh tặc Hạc Tri Chu là một người âm trầm, tàn nhẫn.

Chiến lực cao đến kinh ngạc, tính tình nóng nảy, lại có đôi mắt thú màu vàng kim, từng có người đoán Hạc Tri Chu có lẽ là con lai giữa thú nhân và con người, cũng có người nói anh là hậu duệ của Long tộc đã diệt vong.

Những suy đoán này đều không có căn cứ, dù sao cũng chẳng ai biết Hạc Tri Chu rốt cuộc là chủng tộc gì, điều duy nhất có thể xác định là—

Tính khí của anh rất tệ.

Và đặc biệt chán ghét những kẻ yếu đuối, lề mề.

Vì vậy, khi Tống Lễ Ngọc mắt đỏ hoe, nước mắt lưng tròng nũng nịu với Hạc Tri Chu nói mình đau quá, đám thuộc hạ đi theo Hạc Tri Chu đã lâu vừa cảm thán thiếu niêm này thật xinh đẹp, vừa không đành lòng dời mắt đi.

Mấy ngày nay lão đại nóng nảy lắm rồi, cả tuần nay đều trợn đôi mắt thú màu vàng kim đáng sợ kia, vừa rồi lúc giao chiến với quân truy đuổi của Liên Bang càng đánh như liều mạng.

Thiếu niên này nếu chỉ quấy rối thì còn đỡ, cùng lắm thì bị áp giải xuống thẩm vấn, lão đại tuy nóng nảy nhưng tuyệt đối không giết bừa người vô tội, chỉ cần thân phận hắn không có vấn đề gì thì nhất định sẽ được thả đi.

Bây giờ lại còn khóc lóc, chẳng phải sẽ ăn hai đấm sao…

Kèm theo tiếng kim loại giòn tan, đám thuộc hạ chậm rãi trợn tròn mắt.

Bọn họ như thấy quỷ vậy, chăm chăm nhìn Hạc Tri Chu đang mở còng tay cho Tống Lễ Ngọc.

Hạc Tri Chu không biết Tống Lễ Ngọc lại giở trò quỷ gì, anh vốn định áp giải đối phương xuống trước, nhưng lại thấy cổ tay đối phương bị còng siết đến đỏ ửng thì khẽ \”tặc\” một tiếng.

Anh mất kiên nhẫn mở còng tay cho Tống Lễ Ngọc.

Tống Lễ Ngọc như thể không thấy vẻ mặt lạnh lùng của Hạc Tri Chu, hàng mi dài chớp chớp, đưa cổ tay bị còng siết hằn đỏ đến trước mặt Hạc Tri Chu.

\”Thổi thổi.\”

Hạc Tri Chu: …

Đây là một Dẫn Đường, bất kể đối phương có chủ ý gì, đây đều là hy vọng sống sót của anh.

Hơn nữa, anh luôn nghi ngờ chuyện \”thời gian đảo ngược\” vừa rồi có liên quan đến Tống Lễ Ngọc.

Hạc Tri Chu nhẫn nhục chịu đựng thổi thổi vào cổ tay cho Tống Lễ Ngọc.

Trái ngược với vẻ mặt âm trầm của anh, con báo tuyết vừa nãy không được vuốt ve lại nhích tới gần, dùng cái đuôi lông xù của mình quấn lấy bắp chân Tống Lễ Ngọc.

Rõ ràng là hung thú, lúc này lại giống như một con mèo lớn.

Tống Lễ Ngọc không nhịn được, giơ tay lên sờ lên đầu Hạc Tri Chu đang hơi cúi xuống thổi cổ tay cho mình.

Hạc Tri Chu như bị kích thích mà ngẩng phắt đầu lên, nhưng khi đối diện với ánh mắt tươi cười của Tống Lễ Ngọc lại dừng động tác.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.