Edited by: makemenpregnant
______________________________________________________
Cầu xin người khác thế nào?
Điều này hoàn toàn nằm ngoài kiến thức của thủ lĩnh tinh tặc.
Anh từ đáy vực sâu của một hành tinh hoang tàn hỗn loạn bò lên, một đường lăn lộn, điều anh luôn nghĩ đến là làm sao để trở nên mạnh hơn, làm sao để biến chiến hạm của kẻ thù thành mảnh vụn.
Cầu người không bằng cầu mình, đây là đạo lý mà Hạc Tri Chu đã hiểu rõ từ nhỏ.
Cũng chính vì vậy, dù tuổi tác ngày càng cao, vùng tinh thần ngày càng hỗn loạn, Hạc Tri Chu cũng chưa từng nghĩ đến việc nhờ vả ai, nhiều nhất cũng chỉ là bình thường chú ý xem có Dẫn Đường nào đơn độc để bắt về làm dịu tinh thần cho anh hay không.
Đương nhiên là không tìm được Dẫn Đường đơn độc rồi, hành tinh Dẫn Đường đã biến mất mấy trăm năm nay, dù có Dẫn Đường cũng chỉ là phượng mao lân phiến (hiếm có như lông phượng, sừng lân).
Chỉ là Hạc Tri Chu không ngờ rằng, khi tinh thần vực của anh sắp sụp đổ, Tống Lễ Ngọc lại chủ động xuất hiện.
Một Dẫn Đường thuần huyết.
Kịch tính như tình tiết trong một cuốn tiểu thuyết lãng mạn nào đó.
… Nhưng bây giờ không phải lúc để suy nghĩ xem tình tiết này có kịch tính hay không.
Đầu óc Hạc Tri Chu rối bời, ăn cơm cũng không thấy ngon miệng.
— Rốt cuộc phải cầu xin người khác thế nào?
Dù anh có ngốc nghếch đến đâu cũng biết Tống Lễ Ngọc không muốn anh phải khúm núm cầu xin, nếu không Tống Lễ Ngọc hoàn toàn có thể mặc kệ anh đau khổ, đứng ở trên cao mà chế giễu dáng vẻ xấu xí của anh.
Người này rất tệ, nhưng cũng không phải là kẻ tiểu nhân đê tiện như vậy.
Tống Lễ Ngọc ngồi đối diện Hạc Tri Chu cười nhìn đối phương rối rắm, thỉnh thoảng gắp vài đũa cơm.
Đương nhiên hắn có thể nhận ra, Hạc Tri Chu trong trò chơi có tính cách hơi thay đổi, không ăn cứng mà chỉ ăn mềm, những lời này nói ra thật ra có hơi quá.
Nhưng ai bảo đây là do chính Hạc Tri Chu đề nghị — anh còn đang dỗ hắn, đã vội vàng đưa tới bên miệng hắn rồi.
Tống Lễ Ngọc cảm thấy nếu mình không bắt nạt anh một chút thì thật có lỗi với sự chân thành của Hạc Tri Chu.
Vậy nên, Hạc Tri Chu sẽ làm gì?
Bữa cơm này cả hai người đều ăn một cách lơ đãng.
\”Keng…\”
Đến khi đũa chạm vào bát trống, Hạc Tri Chu mới nhận ra cơm đã ăn xong.
Anh ngẩng đầu lên, liền thấy Tống Lễ Ngọc đang cong mắt nhìn anh, rõ ràng sự lơ đãng vừa rồi của anh không thoát khỏi tầm mắt đối phương.
Công bằng mà nói, khuôn mặt của Tống Lễ Ngọc đẹp đến cực điểm, nếu không Hạc Tri Chu cũng sẽ không ngay từ cái nhìn đầu tiên đã theo bản năng muốn lau nước mắt cho đối phương.