[Đm/ Done] Hành Tinh Xám – Bồ Mễ Áo – Chương 58: Kết thúc – Cuối – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm/ Done] Hành Tinh Xám – Bồ Mễ Áo - Chương 58: Kết thúc - Cuối

\”Về ăn cơm.\”

Trên con đường quốc lộ ngày nào, cơn gió cuộn lên lớp bụi vàng mịt mù. Đây là một trong số ít những con đường chưa bị cây cối xâm chiếm hoàn toàn, vẫn còn có thể thấy vệt vạch kẻ mờ nhạt và những biển báo giao thông cũ kỹ bên vệ đường.

Tất nhiên là với một tay lái mới vào nghề thực thụ như Lạc Bàn, cậu chẳng hiểu nổi những ký hiệu kỳ quái kia. Cậu loay hoay suốt nửa tiếng mới miễn cưỡng cho xe đi được hai trăm mét, giờ đây có thể giữ tốc độ ổn định mà vẫn kịp tránh chướng ngại vật đã là một kỳ tích. Còn về đèn xi-nhan hay cần gạt nước, e là phải chờ đến lúc vô tình chạm phải mới biết chúng tồn tại.

Mà dù có biết thì chưa chắc cậu đã dùng đến.

Trên ghế phụ một bên là đống chim thú săn được, một bên là những trái cây hoang hái dọc đường. Cậu lái xe vô định, trong đầu bắt đầu suy tính về nơi trú đông tốt nhất, mặc dù bây giờ vẫn chỉ mới đầu thu.

Đến lúc ấy sẽ không còn quả dại để ăn, những con vật như thỏ cũng chưa chắc mò ra ngoài. Huống hồ trời giá rét, quần áo ấm mà cậu mang từ nhà đi cũng có hạn. Tìm được một nơi vừa an toàn vừa đủ thức ăn để trốn qua mùa đông lạnh giá của Tập Thành chính là lựa chọn tối ưu nhất.

Cứ đi một đoạn, cậu lại thấy một thùng tiếp tế bị ném xuống từ trên cao. Bên trong có bánh quy nén, dưa muối, thêm một ly nước tinh lọc. Hiện tại, cốp xe đã chứa hơn chục phần như vậy, đủ cho hai người cầm cự một tháng.

Những thứ này đều đến từ Thiên Cầu.

Hai chữ đó khiến Lạc Bàn chẳng có chút thiện cảm nào, nhưng đối với vật tư mà chúng phân phát, cậu lại chẳng bao giờ thấy đủ.

Cậu xoay tay lái, cho xe chạy dọc về phía biển.

Đến một vùng núi hoang vắng, xe dừng lại bên bờ cát.

Cách bờ biển không xa, có một căn nhà xi măng bị tốc mất nửa phần mái. Lạc Bàn xuống xe, vào kiểm tra một lượt, tiện tay xử lý luôn hai con xác sống trông có vẻ là chủ cũ của căn nhà, sau đó mới lái xe đỗ trước cửa.

Cậu trải chăn đệm lấy từ cốp xe ra, sắp xếp lại chỗ nghỉ.

Rồi cậu vòng ra sau, bế người đàn ông đang nằm trên ghế sau xuống, đặt lên giường, sau đó lên núi nhặt một ít cành cây và lá khô, chắp vá lại phần mái nhà bị hỏng.

Mọi việc đâu vào đấy, cậu ngồi xuống bên giường như đã làm mỗi ngày suốt hai tháng qua.

Cậu vắt khăn ướt, cẩn thận lau đi lớp bụi bặm trên gương mặt quen thuộc, từng chút từng chút một, sau đó lau đến tay chân.

Dù cho Tần Mạc chưa từng có dấu hiệu tỉnh lại, Lạc Bàn vẫn cảm thấy may mắn, một kẻ bị bỏ lại trên bàn thí nghiệm như một mẫu thử, có thể giữ được đến hôm nay đã là một kỳ tích rồi.

Nhưng con người vẫn luôn tham lam. Tuy Tần Mạc còn sống, nhưng lại chẳng khác nào một vật trang trí, ngày ngày nằm đó chờ cậu chăm sóc.

Có lúc cậu bực mình, đá anh hai cái, chửi vài câu, bảo anh đứng dậy đi làm việc. Rồi cậu sẽ đợi, đợi một phép màu xảy ra ngay giây tiếp theo.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.