Nếu cứu không được… vậy thì cùng chết đi.
—
\”Đừng đi…\”
Tần Mạc nắm chặt cánh tay cậu. Anh phần nào đoán được Lạc Bàn định làm gì. Dù trước đó đã hứa sẽ không can thiệp vào quyết định của cậu, nhưng đến lúc thực sự phải chia xa, anh lại không thể yên lòng.
\”Em sẽ quay lại, anh tin em chứ?\”
\”Nhưng súng của anh vẫn còn ở chỗ Tô Hối…\”
Bàn tay chưa kịp rút về của Lạc Bàn khựng lại. Cậu chợt dấy lên cảm giác tội lỗi, thấy mình chẳng khác nào một con lừa cứng đầu vô lý, hết lần này đến lần khác đẩy Tần Mạc ra xa.
\”Không sao, anh đã lấy được rồi.\”
Tần Mạc siết chặt tay cậu, dường như muốn kéo cậu về, nhưng đúng lúc ấy, bên ngoài vang lên những tiếng động bất thường.
\”Bên ngoài có chuyện rồi…\”
Lạc Bàn biết nếu cứ dây dưa thêm, chờ đến khi Tần Mạc thấy được tình hình bên ngoài thì sẽ càng khó rời đi hơn. Dù lúc này cậu đã hơi dao động, nhưng vẫn cắn răng gỡ tay anh ra, giơ cổ tay lên lắc lắc chiếc đồng hồ trên đó.
\”Em đã nói sẽ giữ gìn cẩn thận giúp anh. Hãy đợi ở đây, em nhất định sẽ mang cả đồng hồ lẫn người trở về.\”
Thấy không thể ngăn cản, Tần Mạc vội vàng nói: \”Anh đi với em… để anh đi với em…\”
\”Ở đây rất an toàn.\”
Lạc Bàn dứt lời liền đẩy mạnh Tần Mạc về phía sau, \”rầm\” một tiếng đóng sập cửa lại, khóa trái với tốc độ nhanh đến mức chính cậu cũng hơi run rẩy.
Từ bên trong vọng ra tiếng đập cửa dồn dập, từng tiếng từng tiếng nện thẳng vào màng nhĩ, rồi truyền xuống tận tim cậu.
Cậu nào có không muốn đi cùng anh. Nhưng Tần Mạc không nên cùng cậu dấn thân vào hiểm nguy này. Đây vốn là trách nhiệm của cậu. Chuyến đi này, cậu đã chuẩn bị tinh thần, dù có chết, cũng sẵn sàng để Tần Mạc đứng trước mộ phần mà mắng cậu là tên bội bạc.
Bóng dáng gầy gò trong hành lang ngày một mờ dần. Khi đi đến cửa, Lạc Bàn chợt nghe thấy từ trong phòng vang lên một tiếng gào giận dữ:
\”Quay về ông đây chịch chết em!\”
Cậu mím môi cười nhẹ, sau đó nhanh chóng chạy về phía trực thăng đang đậu trước cửa. Trong khoảnh khắc bầy xác sống tràn đến, trực thăng đã vút lên không trung.
Chịch chết cậu cũng được, nhưng trước tiên, phải đợi cậu tiêu diệt hết lũ xác sống đã.
Dưới ánh đèn lờ mờ lọt qua khe cửa, Tần Mạc khó khăn nhận ra mấy nét chữ xiêu vẹo trên tờ giấy mà cậu để lại. Dù rất nhỏ, nhưng vẫn còn hơn không.
[Đợi em về, em dẫn anh đi gặp cha mẹ.]
—
\”Tình cảm sâu đậm ghê ha, vừa lên máy bay đã mặt mày ủ dột, chẳng nói chẳng rằng.\”
Dương Nhiên trêu chọc, vươn tay vỗ vai Lạc Bàn. Cậu hơi nhích người tránh sang một bên, tỏ vẻ ghét bỏ.
Dương Nhiên: \”… Được rồi, tôi không chạm vào cậu nữa.\”