Nhật Quỹ chó má gì chứ, cứ đi chết đi!
—
Chiếc xe chở hàng rời đi quá sớm rốt cuộc vẫn không thể tránh khỏi bị Tô Hối kiểm tra, vì mãi đến tám giờ tập hợp mà vẫn không thấy bóng dáng Tống Tụ Bình đâu.
Mà nhóm người vội vàng quay về, ai nấy thần sắc khác thường, nhất là đội trưởng Tần Mạc. Khi đứng trước mặt Tô Hối, đối phương thậm chí còn cảm thấy một luồng lạnh lẽo ập tới.
Tô Hối: \”Đội trưởng Tần, không có gì muốn giải thích sao?\”
Ông ta quan sát kỹ hắn, Tần Mạc cũng không định giấu giếm, thẳng thắn nói:
\”Tôi đưa chỉ huy Tống đi rồi, bây giờ tôi cần ông giúp đỡ.\”
Phía sau ông ta là sáu, bảy mươi đội viên của căn cứ, hàng trăm ánh mắt nghi hoặc đồng loạt đổ dồn vào.
\”Đội của chúng tôi có người bị Thiên Cầu bắt đi.\”
\”Vậy thì sao?\”
Tô Hối cau mày nhìn anh, hỏi tiếp:
\”Vậy chỉ huy Tống đang ở đâu?\”
\”Tôi đưa ông ấy đi rồi… để đổi lấy người của chúng tôi…\”
Sự khiếp sợ trên mặt Tô Hối chỉ lóe lên trong chớp mắt, sau đó lập tức bị một tia vui mừng khó nén thay thế.
Phía sau hai người là phần lớn đội viên của Nhật Quỹ, câu nói của Tần Mạc vừa dứt, ai nấy đều hoảng hốt.
Tần Mạc, cánh tay đắc lực bên cạnh Tống Tụ Bình, người mà ông ta tin tưởng và trọng dụng nhất, cuối cùng lại phản bội, bán đứng chính người của mình.
Tô Hối: \”Ai cho phép cậu làm vậy?\”
Tần Mạc đã không còn đường lui, đặt hết hy vọng cứu Lạc Bàn vào ông ta:
\”Chuyện này là tôi tự quyết định. Tôi vốn nghĩ rằng mình có thể đưa tất cả họ về… Bây giờ đội viên của tôi cần được cứu, ông chỉ cần giả vờ bị tôi khống chế, bố trí vài người mai phục, nắm chắc thời cơ, nhất định có thể cứu họ ra…\”
Lời còn chưa dứt, một cú đấm mạnh mẽ giáng thẳng vào mặt anh, mang theo cả vệt máu bắn ra.
\”Cậu có biết mình đang nói linh tinh gì không? Chỉ vì một đội viên mà bắt chúng tôi mạo hiểm theo cậu?\”
\”Nhưng cậu ấy cũng là người của Nhật Quỹ!\”
\”Cứu viện không cần thiết chỉ dẫn đến tổn thất lớn hơn, đội trưởng Tần quên điều này rồi sao?\”
\”Vậy chỉ huy Tống…\”
\”Chuyện của lão Tống tôi sẽ tự nghĩ cách. Còn bây giờ, tôi sẽ toàn quyền tiếp quản vụ này, còn cậu—\”
Ông ta tùy ý gọi mấy đội viên phía sau:
\”Nhốt bọn họ lại.\”
Lập trường của Tần Mạc đã rõ ràng, trong mắt người khác, anh chẳng khác nào kẻ phản bội. Khúc Thành Lâm, Hạo Tử cùng những người khác cũng bị liên lụy. Tần Mạc đỏ hoe mắt, vùng vẫy thoát khỏi những cánh tay đang trói chặt mình.