Nhất định phải có hy sinh.
—
\”Nếu cậu gọi những đội viên khác đến, tôi sẽ lập tức tiễn cậu ta xuống địa ngục.\”
Mũi dao ấn vào lớp da, một dòng máu tươi chói lóa từ vết cắt tràn ra, trượt xuống theo làn da.
Tần Mạc lập tức hoảng loạn, đâm vào động mạch cổ không phải chuyện đùa. Anh nhanh chóng đặt khẩu súng xuống đất, đá văng qua một bên.
\”Đây là chuyện giữa chúng ta, đừng làm liên lụy người vô tội…\”
\”Người đã giết hai người sống sót vô tội hai ngày trước, giờ lại có tư cách nói câu này với tôi sao?\”
Hắn chắm rãi mũi dao, đồng thời dẫn theo Lạc Bàn di chuyển về phía góc tường.
Tần Mạc theo sát mỗi cử động của hắn, cố gắng kìm nén lửa giận trong lòng.
Phải bình tĩnh, không được để hắn kích động.
\”Cậu làm vậy rất dễ làm em ấy bị thương, bỏ dao xuống trước đi…\”
\”Chuyện này tôi tự có chừng mực, cậu không cần lo.\”
Chưa rõ được đối phương đã làm gì, Lạc Bàn hiện tại đã nhắm chặt mắt, hình như đã bị bất tỉnh.
Tần Mạc nghiến răng: \”Rốt cuộc cậu muốn làm gì?\”
\”Mười giờ sáng mai, mang Tống Tụ Bình đến đây, một người đổi một người.\”
Hắn vứt một tấm bản đồ xuống. Tần Mạc chậm rãi ngồi xổm xuống mở ra xem. Trên bản đồ khoanh một vòng tròn đỏ nổi bật ở vị trí \”Ngư Sơn\”.
\”Cậu định làm gì?\”
\”Việc đó không liên quan đến cậu, chỉ cần mang người đến là được.\”
Hắn tựa vào tường, dường như có thể thấy được trong đầu Tần Mạc đang nghĩ gì, nói:
\”Nếu cậu dám giở trò, tôi không chỉ giết cậu ta, mà sẽ để cậu ta chết không dễ dàng.\”
\”Đồ khốn kiếp…\”
Đầu ngón tay siết chặt đâm vào da thịt, máu lập tức rướm ra.
—
\”Mọi người có phát hiện gì không?\”
Tần Mạc bước xuống cầu thang với vẻ mất hết hồn vía, cùng lúc chạm mặt Tô Hối từ tầng hầm đi ra.
\”Đội trưởng Tần?\”
\”Hả?\”
Anh hoàn hồn, cứng nhắc lắc đầu.
\”Thôi được rồi, bên tôi cũng chẳng tìm thấy gì cả. Mang hết những thứ dùng được đi, rút khỏi đây thôi.\”
Trên xe có hơn hai mươi người, ngoại trừ vài người quen thuộc, chẳng ai nhận ra Lạc Bàn đã mất tích. Đến khi xe đã chạy được một đoạn, Hạo Tử ngoảnh lại nhìn, vừa định báo với Tô Hối thì bị Tần Mạc bịt miệng.
Ánh mắt Tần Mạc phức tạp, đầu óc Hạo Tử tuy không thông minh lắm nhưng cũng hiểu ý Tần Mạc là muốn hắn nín miệng, bèn nhỏ giọng hỏi: