[Đm/ Done] Hành Tinh Xám – Bồ Mễ Áo – Chương 54: Bị chiếm đóng 5 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm/ Done] Hành Tinh Xám – Bồ Mễ Áo - Chương 54: Bị chiếm đóng 5

\”Hay là em ở trên?\”

Mặt tiền của ngôi nhà sử dụng cửa cuốn kiểu cũ, phía trên phủ một lớp bụi dày, nhưng tay nắm cửa lại sạch đến kỳ lạ.

Tống Tụ Bình kéo cửa cuốn lên, ánh sáng tràn vào, chiếu lên hai, ba gương mặt xám xịt. Ngay khoảnh khắc ấy dây cung bật trở lại, lũ xác sống lập tức đổ rạp xuống đất.

\”Có xác sống tức là không có ai rồi nhỉ…\”

Một đội viên hạ vũ khí xuống, vừa nói vừa nhìn về phía Tống Tụ Bình. Nhưng đúng lúc đó, từ căn phòng ở góc tường vang lên một tiếng động nhỏ, ngay sau đó là âm thanh \”rầm\” khi cánh cửa bị đá văng ra.

Một người đàn ông cầm dao, lao thẳng về phía Tống Tụ Bình—

Người này rõ ràng đã quyết tâm liều chết, trực tiếp bỏ qua các đội viên đứng bên cạnh, ánh mắt gắt gao khóa chặt trên khuôn mặt của Tống Tụ Bình. Các đội viên định ra tay nhưng bị Tống Tụ Bình giơ tay ngăn lại. Ngay khi mũi dao của hắn gần như đâm trúng người, một viên đạn đã xuyên thẳng qua lồng ngực của hắn.

Người đàn ông đổ gục xuống. Sau đó, Tống Tụ Bình lấy mũi tên từ tay đội viên, cắm thẳng vào lỗ đạn trên ngực đối phương.

\”Những người khác đâu?\”

Ông ta nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tái nhợt của người đàn ông, nhẹ nhàng xoay thân tên, khiến mũi tên cắm sâu vào da thịt.

\”Những người khác… Tôi không biết…\”

Người đàn ông dường như vẫn muốn giãy giụa, nhưng bàn tay cầm dao của hắn đã bị giữ chặt.

Tống Tụ Bình giật con dao từ tay hắn, đặt mũi dao lên bụng đối phương.

\”Người của Thiên Cầu đang ở đâu? Chỉ cần nói cho tôi một địa điểm, tôi sẽ cho cậu một cái chết nhanh gọn.\”

Vừa dứt lời, lưỡi dao trong tay ông ta đã cắt qua lớp da thịt. Tiếng gào thét xé ruột xé gan của người đàn ông bị bàn tay của Tống Tụ Bình chặn lại, chỉ có thể trơ mắt nhìn mình bị moi ruột.

Cảnh tượng này rõ ràng đã kích thích dây thần kinh của Lạc Bàn, cậu quay đầu đi, mặt trắng bệch, mùi máu tanh nồng nặc trong không khí khiến cậu cảm thấy nghẹt thở.

Tần Mạc kéo cậu ra sau lưng, lùi về phía cửa, cố gắng để cậu tránh xa vũng máu dưới đất.

\”Tôi không biết… A a a…\”

\”Tôi hỏi lần cuối, người của Thiên Cầu ở đâu?\”

Lần này, chưa đợi Tống Tụ Bình ra tay, từ trong căn phòng lúc nãy lại có một người lao ra, vung dao chém về phía ông ta.

Tống Tụ Bình lùi hai bước, nhấc chân đá văng người đó ra. Chiếc dao rơi xuống đất, vang lên một tiếng lanh lảnh.

\”Đừng đụng vào bà ấy… Đừng đụng vào bà ấy…\”

Người đàn ông bị thương ôm lấy ống quần của Tống Tụ Bình, đôi mắt đỏ ngầu, cố gắng ngăn cản anh tiến về phía trước.

Kẻ bị đá văng ra là một bà lão tóc bạc, trông đã khá lớn tuổi, có lẽ là mẹ của hắn.

Người đàn ông gần như đã kiệt sức, không còn đủ lực cản trở. Tống Tụ Bình bước đến trước mặt bà lão, ngồi xổm xuống:

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.