[Đm/ Done] Hành Tinh Xám – Bồ Mễ Áo – Chương 53: Bị chiếm đóng 4 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đm/ Done] Hành Tinh Xám – Bồ Mễ Áo - Chương 53: Bị chiếm đóng 4

\”Ở đây không có ai, không làm chút gì thì hơi phí nhỉ?\”

Lạc Bàn đứng từ xa nhìn bóng lưng Tần Mạc dần khuất sau góc cầu thang, tâm trạng sa sút mà quay đầu đi.

Hạo Tử ngồi xuống bên cạnh cậu, mùi mồ hôi nồng nặc đến mức Lạc Bàn phải lùi nửa mét, nhưng hắn lại không để ý lắm mà chống người, ghé đầu lại gần hỏi:

\”Ê, đội trưởng Tần dạo này thế nào rồi? Sao tôi thấy anh ấy đi đứng có vẻ không thuận lợi lắm nhỉ?\”

Lại đúng ngay chuyện chẳng muốn nhắc đến. Lạc Bàn đang vì chuyện này mà lo lắng, không muốn trả lời, bèn qua loa đáp:

\”Không ổn lắm, suýt nữa thì đi đời rồi.\”

\”Hả? Nặng đến vậy sao? Bị thương chỗ nào thế?\”

\”Đầu, tay, ngực.\”

\”Đầu cũng bị thương à? Sao tôi không thấy gì nhỉ?\”

Cậu còn chưa kịp bịa thêm thì đột nhiên có người nắm lấy vành tai cậu kéo một cái. Tần Mạc từ sau thân cây bước ra, đẩy Hạo Tử sang một bên rồi chen vào giữa hai người, thản nhiên ngồi xuống:

\”Đang nói cái gì thế hả? Đầu tôi vẫn ổn đấy nhé.\”

Hạo Tử: \”Chỉ huy Tống gọi anh có việc gì thế, sao nhanh vậy?\”

Bình thường, mấy người lớn tuổi mà nói chuyện thì nửa tiếng, một tiếng toàn là lời thừa, hiếm khi xong việc nhanh như vậy.

Tần Mạc: \”Ông ấy bảo tôi ở yên trong căn cứ, đừng chạy lung tung.\”

Hạo Tử lập tức vui vẻ ra mặt: \”Thế thì tốt quá còn gì!\”

Nghe câu này, Lạc Bàn cũng thả lỏng hơn, nhưng ngay sau đó lại nghe anh nói:

\”Nhưng tôi từ chối rồi.\”

Anh đúng là giỏi quá mà. Lạc Bàn thầm nghĩ, trên đời này chắc chẳng ai giỏi hơn anh hết.

Tần Mạc không biết mình đang bị thầm trách móc trong lòng, vươn tay ôm lấy vai Lạc Bàn kéo cậu sát lại bên mình:

\”Nói nghe nào— Tiểu Lạc nhà anh có nhớ anh không? Hửm, đồng chí Tiểu Lạc?\”

\”… Nhớ con mẹ anh.\”

\”Nhớ mẹ anh à? Chà, chuyện này hơi khó đây. Có dịp thì anh về nhà cũ tìm mấy tấm ảnh cho em xem nhé… Thật ra anh trông cũng giống mẹ anh lắm, em cứ nhìn anh là được rồi.\”

Những lời lẽ sến sẩm nồng nặc mùi ái tình này thành công khiến Hạo Tử rùng mình nổi da gà mà rời đi. Tần Mạc nghiêng đầu hôn lên mặt Lạc Bàn, ngửa cổ nhìn gương mặt cậu vẫn còn u ám.

\”Anh đi cùng em mà sao trông em vẫn không vui thế?\”

Lạc Bàn tập trung tinh thần đếm cỏ bên cạnh, nhổ một cọng là đếm một cọng, chẳng mấy chốc đã bứt sạch một mảng. Tần Mạc thấy cậu không thèm để ý đến mình, bèn ôm ngang cậu lên, sải bước về phòng.

Trong tòa nhà này không khí oi bức, bí bách, hầu hết mọi người đều ra ngoài hóng gió. Tần Mạc cũng chẳng lo lắng sẽ làm ồn, ném Lạc Bàn xuống giường, đóng cửa lại, sau đó nhanh như chớp—

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.