Bên cạnh sân thể dục phía Đông của Đại học Tập Thành, dưới bóng cây râm mát, sinh viên năm hai ngành Ngôn ngữ và Văn học Trung Quốc Lạc Bàn đang ngồi trên băng ghế đá, chăm chú đọc sách đến mức mê mẩn.
Thế nhưng, ngay giây tiếp theo liền có một tai họa từ trên trời giáng xuống, một quả bóng rổ không hề có dấu hiệu báo trước lao thẳng vào mặt cậu. Một tiếng \”bốp\” vang lên, kính của cậu bị đập văng ra, miếng đệm mũi còn đâm thẳng vào khóe mắt.
\”Mẹ kiếp, ai mắt mù…\”
Khóe mắt bên phải rưng rưng nước mắt vì phản ứng sinh lý, cay xè đến mức không thể mở ra nổi.
\”Xin lỗi bạn học! Thật xin lỗi! Tôi không cố ý đâu!\”
Một giọng nói hoảng loạn vang lên bên tai. Lạc Bàn lặng lẽ liếc người kia một cái, nước mắt theo động tác ngước lên mà rơi xuống.
Trong mắt Tần Mạc, cậu đúng là bị mình làm cho khóc rồi.
Sân thể dục này vốn chỉ dành cho giờ học thể dục, Tần Mạc thấy cửa không khóa bèn lén lút chạy vào, định ném bóng luyện tập một lát. Kết quả là chưa luyện được bao lâu đã gây họa.
\”Cậu không sao chứ…\”
Lạc Bàn thầm nghĩ, anh chết chắc rồi. Chờ tôi đi méc bác bảo vệ, rồi bác ấy sẽ báo lên giáo viên chủ nhiệm của anh. Một tuần nữa thôi, anh sẽ bị thông báo phê bình, mất luôn ba điểm đánh giá tổng hợp. Nếu mà xui xẻo hơn, có khi còn phải ra đây quét dọn vệ sinh một tuần.
\”Anh làm vỡ kính của tôi rồi.\”
\”Tôi mua! Tôi mua cho cậu kính mới!\”
Anh vội vàng kéo tay Lạc Bàn, sợ cậu từ chối nên cứ cười hề hề, lôi cậu đi thẳng ra tiệm kính bên cổng trường.
\”Mắt cậu có khó chịu chỗ nào thì nói tôi biết nhé! Tôi giúp cậu giải quyết. Tôi là người bản địa, có thẻ bảo hiểm y tế.\”
Lạc Bàn cảm thấy anh chàng này hơi ngốc nghếch nhưng cũng thú vị, vì thế trêu anh:
\”Tôi sẽ báo lên giáo viên chủ nhiệm rằng có người chơi bóng trong sân khi chưa được phép.\”
\”Đừng mà! Năm nay tôi còn muốn tốt nghiệp nữa!\”
\”Nhưng tôi còn phải đọc sách, bây giờ mắt tôi không mở ra nổi.\”
\”Tôi đọc cho cậu nghe. Cậu muốn đọc gì, tôi đọc cho cậu nghe.\”
Thế là dưới sự nài nỉ lì lợm không buông của Tần Mạc, Lạc Bàn bèn về ký túc xá lấy một cuốn <Beauty and the Beast> bản gốc.
\”Đọc đi, giọng Mỹ cũng được, giọng Anh càng tốt, tôi thích nghe.\”
\”… Giọng Trung được không?\”
Là một đàn anh năm bốn, Tần Mạc lục tung tất cả tài liệu hữu ích tích góp suốt bốn năm qua để đổi lấy sự miễn cưỡng chấp nhận của Lạc Bàn, bao gồm nhưng không giới hạn chỉ trong một bài thi cấp bốn, cấp sáu chỉ làm đúng tám câu trắc nghiệm, một quyển từ điển Oxford mua về chỉ để trang trí, cùng một xấp tài liệu môn Chính trị chưa từng đọc qua.
Dù Lạc Bàn không có ý định bắt chẹt anh, nhưng rõ ràng Tần Mạc rất để tâm đến tấm bằng tốt nghiệp của mình, chắc chắn là không ít lần gây chuyện rồi. Vậy nên, ngày nào anh cũng chờ sẵn trên con đường mà Lạc Bàn hay đi qua, tay cầm một chai hồng trà đá lớn.