Đi Trong Sương Mù – Thương Nghiên (Ch.177-Ch.272) – Chương 183. Nếu vậy thì tôi nghỉ việc – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Đi Trong Sương Mù – Thương Nghiên (Ch.177-Ch.272) - Chương 183. Nếu vậy thì tôi nghỉ việc

ĐI TRONG SƯƠNG MÙ

Tác giả: Thương Nghiên

Chân thành cảm ơn dongthaoquynguyen đã chia sẻ raw và bản convert

*

* *

Chương 183.

Nếu vậy thì tôi nghỉ việc

Tín Túc hơi dựa người vào đống hòm mật mã, giọng nhẹ nhàng: \”Ừm, sao anh có thời gian gọi cho em vậy? Bên đó có an toàn không? Có ai theo dõi anh không?\”

\”Ừm,\” Lâm Tái Xuyên nhìn xuống, nói khẽ, \”Bên này rất tốt. Mọi thứ đều thuận lợi, Em đừng lo.\”

Tín Túc cong môi, giọng hơi khàn khàn, nói: \”Hai ngày không gặp, anh có nhớ em không?\”

Bên kia, Lâm Tái Xuyên im lặng một lúc, rồi nói khẽ: \”Anh rất nhớ em.\”

Thực ra Lâm Tái Xuyên rất hiếm khi thấy sợ điều gì. Anh đã nhiều lần trải qua sống chết trong đường tơ kẽ tóc. Nhưng khi một mình đi vào hang hổ sâu không thấy đáy này, lần đầu tiên, anh cũng thấy sợ hãi. Anh không sợ chết, anh chỉ sợ không thể thực hiện lời hứa, không thể quay về bên cạnh Tín Túc.

Lâm Tái Xuyên hỏi: \”Em có ăn uống tử tế không?\”

\”Có chứ.\” Tín Túc kể cho anh một loạt tên các món ăn, để anh thấy hai ngày qua, dù ở một mình, cậu cũng ăn rất nhiều và phong phú, cậu có thể tự chăm sóc bản thân rất tốt.

Hai người nói chuyện điện thoại một lúc, Lâm Tái Xuyên ước tính thời gian thấy người đi mua thuốc có thể sắp về nên không thể nói chuyện với Tín Túc thêm được nữa.

\”Anh cúp máy đây. Người bên này sắp về rồi\”, Lâm Tái Xuyên nói khẽ với cậu, \”Trên núi tuyết không có sóng liên lạc. Anh có thể sẽ không liên lạc được với em trong một thời gian dài. Lần sau gọi cho em có thể sẽ không phải số này\”.

\”Vâng, em chờ anh\”, Tín Túc nói, \”Anh phải cẩn thận đấy nhé\”.

\”Em chăm sóc bản thân thật tốt nhé, bé Thiền\”.

\”Em biết rồi!\”

Cúp điện thoại, Tín Túc nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại đã tối đi, vẻ mặt hơi u ám. Ngón tay cậu gõ nhẹ lên hộp hai cái, suy nghĩ một lát rồi bấm một số điện thoại. Vừa kết nối, câu đầu tiên cậu đã hỏi: \”Có phải Lâm Tái Xuyên đã xảy ra chuyện gì rồi không?\”

Người đàn ông phía đầu dây bên kia ngạc nhiên: \”Sao cậu lại biết? Cậu ta liên lạc với cậu à?\”

\”Chỉ báo an toàn thôi\”, Tín Túc hơi cau mày nói, \”Nhưng chắc chắn anh ấy đang giấu tôi chuyện gì đó.\”

Thực ra Tín Túc cũng không nói rõ được chỗ nào không đúng. Thái độ của Lâm Tái Xuyên với cậu không có gì khác so với lúc hai người chia tay. Nhưng cậu vẫn cảm thấy có gì đó kỳ lạ, không nói rõ ra được.

Người đàn ông: \”…\”

Ông ta thở dài: \”Tin tức của cậu còn nhanh hơn cả tôi. Tôi cũng vừa nghe lão Trần nói người của tổ chức Benjamin xảy ra đụng độ trực diện với cảnh sát địa phương. Tái Xuyên vì bảo vệ đồng nghiệp và muốn che giấu thân phận nên trúng đạn ở chân trái. Hiện giờ cậu ta đang dưỡng thương tại một khách sạn dưới chân núi tuyết.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.