ĐI TRONG SƯƠNG MÙ
Tác giả: Thương Nghiên
Chân thành cảm ơn dongthaoquynguyen đã chia sẻ raw và bản convert
*
* *
Chương 182.
Bắn một phát súng
Trong không khí như thoang thoảng mùi máu tanh. Sam cười ha hả một tiếng, nói với Jeisis, giọng hơi nịnh nọt: \”Tuyệt quá! Tối nay không phải ở trong lều nữa.\”
Lâm Tái Xuyên không nói gì, bước qua mấy người, đi vào ngôi làng tĩnh lặng đến không hề có sức sống.
Điều kiện ở đây lạnh lẽo, khắc nghiệt. Nhà cửa đều được xây bằng những tảng đá lớn trộn với đất. Không biết những ngôi nhà ở đây đã bao lâu chưa được sửa sang, trên tường có những vết nứt rõ ràng. Ban đêm, có lẽ cũng không ấm hơn trong lều là bao.
Đi không bao xa, Lâm Tái Xuyên đã thấy một thi thể nằm bên đường. Đó là thi thể của một người đàn ông lớn tuổi, giữa ngực có một lỗ thủng, máu đỏ sẫm chảy từ cơ thể ra, thấm vào khe đất. Chỉ trong thời gian ngắn, chưa đầy nửa giờ, thi thể đã đông cứng lại.
Lâm Tái Xuyên đứng tại chỗ, không đi tiếp nữa, yết hầu lăn lăn. Anh ngước mắt nhìn lên, vẻ mặt gần như mờ mịt, nhìn con đường nhỏ trải dài phía trước, ở đó có mấy thi thể nằm trên đường.
Cả ngôi làng đều bị nhóm \”khách lạ\” chiếm cứ. Tất cả dân làng đều bị diệt khẩu. Thậm chí, đến cả chó trong làng cũng bị giết sạch. Không khí trên núi tuyết mang theo mùi tanh nồng nặc và bi thương.
Lâm Tái Xuyên không thể hình dung cảm xúc của mình lúc này là thế nào.
Anh biết… Anh luôn biết những người đi theo Benjamin, mỗi người đều là tội phạm giết người không ghê tay. Trên tay mỗi người ít nhất đều có một mạng người, thậm chí, những người này còn gây ra nhiều tội ác ghê tởm hơn. Những người này coi thường pháp luật, căm ghét cảnh sát, làm việc không thèm để ý phép tắc. Những người này còn có một bộ \”luật rừng\” của riêng mình. Nhưng, đây chỉ là những dân thường hoàn toàn vô tội. Có những người thậm chí cả đời chưa từng ra khỏi làng, giữ một vùng trên núi tách biệt với thế giới, trải qua nửa đời nghèo khổ. Chỉ vì bị những con sói tàn bạo ày nhắm trúng mà chỉ trong chưa đầy nửa iờ đã gặp phải thảm họa thảm sát mà không hề có bất kì dấu hiệu báo trước này.
Chỉ vì nơi này có thể trở thành một \”căn cứ\” dừng chân cho mấy người kia.
Tim Lâm Tái Xuyên thắt lại một cái, cổ họng dâng lên mùi máu tanh nồng, vết thương ở vai như thể đau hơn.
Lúc này, một bàn tay từ phía sau đặt lên vai phải Lâm Tái Xuyên. Đối phương mang theo nụ cười hờ hững: \”Sao vậy? Ở đất nước các cậu chưa từng thấy cảnh này à?\”
Lâm Tái Xuyên liếc nhìn Jeisis một cái, không nói gì.
Jeisis một tay kéo thi thể đến bên vách đá, đẩy thẳng xuống hẻm núi. Thi thể lăn dọc theo lớp tuyết rơi xuống, nhanh chóng trở thành một điểm nho nhỏ ở xa xa. Rất nhanh, đến cả dấu vết cũng sẽ bị lớp tuyết mới che lấp. Sẽ không ai biết nơi đây từng chôn giấu những oan khuất và tội ác như thế nào.