ĐI TRONG SƯƠNG MÙ
Tác giả: Thương Nghiên
Chân thành cảm ơn dongthaoquynguyen đã chia sẻ raw và bản convert
*
* *
Chương 181.
Mạnh mẽ, cô độc, lại cực kỳ không hòa hợp với đám đông.
Sáng sớm.
Vài tia nắng từ đường chân trời ở phía Đông dần lộ ra ở phía xa xa mang theo sắc vòng óng của mặt trời lúc bình minh, phản chiếu trên nền đất phủ tuyết trắng xóa như càng lấp lánh, rực rỡ.
Một người da trắng cao lớn mặc áo da dày từ trong lều đi ra. Người này vừa nắm thắt lưng quần, vừa đi ra ngoài, dáng vẻ uể oải ngáp một cái. Rõ ràng còn chưa tỉnh ngủ. Đột nhiên, không biết người này nhìn thấy gì mà đột ngột dừng bước, miệng há cứng đờ, đứng chôn chân tại chỗ.
Một giây sau, người này chạy vội lại gần, miệng chửi một câu: \”Oh, shit!\”
Trên nền tuyết phía xa xa có bóng một người. Nhìn thân hình người này, rõ ràng là Khắc Thái. Có điều, tay và chân gã bị dây thừng thô ráp trói lại với nhau cố định cứng đờ, cả người bị ép cứng thành một khối co quắp, trông tư thế cực kỳ không thoải mái nằm trên nền tuyết. Áo khoác lông thú trên người gã cũng không biết đi đâu mất. Trời lạnh, đất đông lạnh, Khắc Thái chỉ mặc một chiếc áo lót mỏng manh vừa đủ che thân. Trên người Khắc Thái còn từng vệt máu khô. Cả người gã gần như bị ném trần truồng trên tuyết. Không biết Khắc Thái đã nằm trong thời tiết âm hai mươi độ này bao lâu mà da cả người đều tím tái, mặt tái nhợt như tro tàn.
\”Trời! Chuyện này là thế nào?!\”
Người đàn ông không thể tin được kêu lên, ngồi xổm xuống đất gọi tên đối phương: \”Khắc Thái? Khắc Thái!\”
Không biết dây thừng được thắt bằng kỹ thuật gì, người da trắng lần mò cả ngày không gỡ ra được. Cuối cùng, người này đành dùng dao cắt, mất mấy phút mới cắt đứt được sợi dây thô. Cả người Khắc Thái gần như không còn chút nhiệt độ nào, mắt gã mở trừng trừng rất đáng sợ, nhưng không có bất kỳ phản ứng nào. Người da rắng thấy tình trạng của gã, trong lòng thầm nói không được liền vồ lấy một nắm tuyết, điên cuồng xát lên người gã.
Người này quay về phía lều phía sau gào tao: \”Mẹ kiếp! Đừng ngủ nữa! Có chuyện rôi! Mau dậy đun nước nóng!\”
Tiếng hét này gần như gọi hết người trong lều ra ngoài. Mấy người da trắng cùng nhau khiêng Khắc Thái vào lều lớn nhất, nhét vào túi ngủ, khẩn cấp hồi phục nhiệt độ cơ thể cho gã.
Năm phút sau, Lâm Tái Xuyên cuối cùng cũng từ trong lều đi ra, mũ áo lông vũ màu đen trùm trên đầu, che khuất mái tóc đen nhánh, chỉ để lộ khuôn mặt. Giữa hai chân mày mang theo vẻ mệt mỏi rõ ràng.
Một người đàn ông trong nhóm quay đầu lại nhìn anh, hỏi: \”Chuyện của Khắc Thái là cậu làm à?\”
Lâm Tái Xuyên không nói gì, giơ tay gỡ mũ áo lông vũ xuống, hơi kéo khóa kéo xuống. Cổ anh quấn một vòng băng gạc trắng tinh, ẩn ẩn còn có thể thấy thấm ra một chút vết máu nhạt đỏ.