ĐI TRONG SƯƠNG MÙ
Tác giả: Thương Nghiên
Chân thành cảm ơn dongthaoquynguyen đã chia sẻ raw và bản convert
*
* *
Chương 184.
Dân giang hồ gọi người này là \”cô đồng\”
Tín Túc cầm tờ đơn xin nghỉ có chữ ký và đóng dấu từ văn phòng Cục trưởng đi ra. Cậu liếc nhìn chữ trên đó, gấp tờ giấy lại, bỏ vào túi. Cậu không vào văn phòng đội Hình sự để chào những người ở đó mà đi thẳng về bãi đỗ xe. Thực ra, đối với Tín Túc, ngoại trừ Lâm Tái Xuyên, cậu rất khó cảm nhận được cảm xúc \”chia ly\” với người khác. Cậu chỉ gửi một tin nhắn vào nhóm công việc, nói rằng thời gian này, cậu sẽ không đi làm. Lương trong khoảng thời gian vừa qua thì để cho mọi người \”cải thiện bữa ăn\”.
Trên đường, có hai người đàn ông chiều cao hơi chênh lệch đi về phía Tín Túc. Là Giang Bùi Di và Lâm Phỉ Thạch. Chắc hai người vừa từ sân bay về. Giang Bùi Di vẫn mặc chiếc áo khoác đen nghiêm nghị, lạnh lùng. Cả người toát ra khí chất xa lánh người khác. Còn Lâm Phỉ Thạch mặc một chiếc áo khoác trắng xù lông. Hai người một đen, một trắng, màu sắc tương phản rõ rệt. Lâm Phỉ Thạch khoác tay người bên cạnh, miệng không ngừng nói gì đó. Lâm Phỉ Thạch tinh mắt nên từ xa đã thấy Tín Túc. Vẻ mặt anh vui vẻ rõ ràng, nhón chân vẫy vẫy tay với cậu: \”Xin chào! Chúng ta lại gặp nhau rồi!\”
Tín Túc: \”…\”
Cậu luôn không thể hiểu được sự nhiệt tình không hề phân biệt khó hiểu của Lâm Phỉ THạch với tất cả mọi người. Nhưng Tái Xuyên nói tính cách anh ta vốn như vậy, chứ không phải cố ý \”giả vờ\” để che đậy. Hoàn toàn đối lập với cậu…
Nghĩ một chút, Tín Túc vẫn quay chân, đi đến, chào hỏi hai người. Thực ra Tín Túc không thích nói chuyện vô ích với người khác, nhất là khi đối phương không phải người thân quen với cậu. Nhưng hai người là bạn thân của Lâm Tái Xuyên, đến đây cũng để tiếp nhận công việc của Lâm Tái Xuyên. Theo tình, theo lý mà nói, cậu có vẻ nên \”tiếp đón\” hai người thay Lâm Tái Xuyên một chút.
Tín Túc đứng trước mặt hai người, cong moi thản nhiên, dịu dàng nói: \”Đã lâu không gặp\”.
\”Đã lâu không gặp, Tín Túc. Cảm ơn khuy măng séc cậu tặng lần trước, rất lấp lánh, rất đẹp!\”
Lâm Phỉ Thạch cố gắng giơ một cánh tay, để lộ ống tay áo sơ mi bên trong chiếc áo khoác xù lông, còn có một đoạn cổ tay trắng trẻo gầy gò, \”Xem này! Bình thường tôi tiếc không dám dùng đấy!\”
Bởi vì nhìn là biết rất đắt, lấp lánh ánh sáng của tiền tài!
Tín Túc lịch sự cười một cái, hào phóng nói: \”Không có gì. Trên đường Sơn Dương có cửa hàng trang sức Minh Doanh. Nếu anh có thời gian thì có thể để đó đi dạo một chút. Anh thích gì thì cứ chọn, lúc thanh toán cứ báo tên tôi là được\”.