CHƯƠNG 92: NGÀY XƯA, NGÀY NAY
EDITOR: ROSALINE
BETA: CỪU
Hắc ám che đậy tất cả cũng để cho hết thảy không còn dấu vết, năm đó theo như lời hoàng đế không người biết, chỉ để lại trống vắng ngầm chiếm tất cả, tam hoàng tử ở trong thống khổ và đau buồn lên lên xuống xuống, ở cách đó không xa lại có người ở trong góc lộ ra cười u ám.
Phong vân dần dần lên, toàn bộ đế đô tựa như bị mây đen bao phủ, bên ngoài ngày càng hỗn loạn, bên trong càng trở nên bất an hơn, đối với lần này Nghiêm Hoa Miểu đồng dạng lo âu lo lắng, nhưng mà càng làm cho hắn khó chịu còn có một chuyện khác, \”Thế nào, tam hoàng tử thương thế như thế nào?\” Mọi người vây quanh trái phải hắn nói dông dài không để yên, nhưng mà trên mặt của hắn nhìn không ra một tia phiền não, hắn chỉ là lạnh lùng nằm ở trên giường mang hơi thở xa lánh.
Mọi người nhìn trái nhìn phải, trên mặt đều là lo lắng, ở quá khứ tam hoàng tử chưa bao giờ lộ ra loại thần thái này, phiêu phiêu để cho người ta không bắt được tựa như tùy thời sẽ biến mất, Huyết Thần nhìn bộ dáng này của y không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng trong lòng luôn có một loại bất an, tam hoàng tử gần nhất thực sự là có chút khác thường.
Thời gian và không gian theo mạch suy nghĩ từ từ ngưng kết, nhưng mà còn chưa kịp nghĩ ra gì, hắn đã nghe thấy một tiếng kêu thảm thiết từ ngoài cửa truyền đến, một người lau nước mắt vọt vào, vài bước trượt đến bên giường tam hoàng tử nói \”Điện hạ, ngươi làm sao vậy điện hạ, làm sao bị thương thành bộ dáng này, thủ vệ đều là làm ăn cái gì không biết, người khi đó canh chừng là người nào?\”
Gã một trận la lên dời đi chú ý của mọi người, mọi người nghe nói như thế liếc nhìn lẫn nhau đều là lắc đầu, Huyết Thần lúc này tiến lên một bước ngẩng đầu nói \”Lúc đó là tôi ở…\” Giọng nói vẫn chưa hoàn toàn rơi xuống, người nọ liền xông lên trước túm lấy cổ áo của Huyết Thần hô \”Chính là chuyện tốt cậu làm, cậu làm sao có thể để cho điện hạ bị vây trong nguy hiểm, lẽ nào cậu không biết cho dù là một hơi thở điện hạ thở ra đều so với cậu cao quý gấp trăm lần.\”
Huyết Thần không nói, thế nhưng Nghiêm Hoa Miểu bên cạnh lại không thể thờ ơ mặc kệ, hắn nhấc chân tiến lên bắt được cổ tay của người kia dùng sức một, người nọ đau kêu một tiếng lập tức bỏ tay nắm Huyết Thần ra, Nghiêm Hoa Miểu tiến lên dùng thân thể ngăn trở tầm mắt của người nọ, ngẩng đầu lên khinh thường liếc mắt nhìn gã \”Có cao quý hay không tôi không biết, nhưng tôi nhắc nhở cậu nếu như cậu tiến lên một bước nữa, tôi sẽ để cho cậu ở mấy tháng kế tiếp không còn năng lực mở miệng nói chuyện.\”
Người nọ nghe nói như thế quả thực an tĩnh lại không dám nói một câu nữa, Nghiêm Hoa Miểu nhìn thấy một màn này trong lòng rất là thoả mãn, chuyện này vốn không trách Huyết Thần, dù sao đêm đó là tam hoàng tử chủ động điều người bên cạnh đi, cũng là y hết lần này đến lần khác mệnh lệnh không được tiếp cận, Huyết Thần chẳng qua là nghe theo điều phái mà thôi, dù có phải chịu trách nhiệm cũng coi như không đến trên đầu Huyết Thần.