CHƯƠNG 91: CÁI GỌI LÀ CHÂN TƯỚNG
EDITOR: ROSALINE
BETA: CỪU
Những trắc trở nhỏ tưởng chừng như đã kết thúc, nhưng Nghiêm Hoa Miểu biết rằng đây chẳng qua là mở đầu, mưa gió chân chính còn ở phía sau, chịu bầu không khí nghiêm trọng này truyền nhiễm, trong lòng Huyết Thần cũng lo lắng trùng trùng điệp điệp, cậu ngẩng đầu nhìn về phía sau, xa xa là cung điện to lớn, hít một hơi thật sâu, lại cảm nhận được không khí tự do lưu động, tâm tình nhẹ nhõm chút, nhấc chân bước vào trong xe, Huyết Thần* cũng đi theo sít sao.
*(Cừu: Chỗ này không biết tác giả có nhầm không, tui nghĩ là NHMieu)
Hai người chậm rãi lái xe rời khỏi khu vực cung điện, nhìn sự vật bên ngoài rất nhanh lui về phía sau, từ từ biến thành từng đạo ánh sáng, Huyết Thần dựa vào kính mở miệng nói \”Anh đã đáp ứng tôi, phải nói cho tôi về tấm lệnh bài kia.\”
Dứt lời, hồi lâu đều không có được trả lời thuyết phục, thẳng đến cậu ngẩng đầu đưa ánh mắt về phía Nghiêm Hoa Miểu nói \”Tôi biết sự tình phát sinh không tầm thường, nhưng việc đã đến nước này tránh né không giải quyết được vấn đề, tôi lúc nào cũng muốn biết là gì mang đến nguy hiểm cho tôi, và nó là loại nguy hiểm nào.\”
Nói đến đây ánh mắt Huyết Thần nhìn thẳng đối phương, để cho Nghiêm Hoa Miểu không chỗ né tránh, vì vậy hắn chỉ đành phải thở ra một hơi thở thật dài nói \”Còn nhớ rõ vụ cướp tù đêm hôm đó sao? Những người đó thân thủ rất là kỳ quái, hơn nữa khu vực chỗ gã mai phục trùng hợp là chỗ quân doanh bảo vệ tương đối nghiêm ngặt, như vậy bọn họ vào bằng cách nào, lại làm sao rời đi, em có từng có suy đoán qua?\”
Hắn hơi hơi rũ mí mắt xuống, một hồi lâu sau ngẩng đầu nhìn về phía Huyết Thần, đã thấy đối phương cũng chìm đắm ở trong suy tư, nhưng mà suy nghĩ sâu xa không có kết quả, cậu cuối cùng vẫn là ngẩng đầu lên nói \”Tôi không rõ ràng lắm, chỉ là những người đó nhìn qua càng giống như là quân đội riêng, mà không phải là tinh đạo, chỉ là trong thế gia cho dù là phồn thịnh nhất, cũng chưa nghe nói qua có ai có thể xông vào quân doanh, lại hoàn chỉnh lui thân.\”
Huyết Thần hơi hơi nheo mắt lại, giơ tay lên xoa xoa huyệt thái dương, chỉ cảm thấy trong vô hình giống như nhiều hơn một kẻ địch ẩn dấu, nhận được đáp án của Huyết Thần, Nghiêm Hoa Miểu hỏi ngược lại \”Xông vào? Vì cái gì nghĩ là xông vào? Mà không phải là thả vào.\” Thanh âm của hắn lạnh kịch liệt, Huyết Thần cũng cảm thấy trên người dâng lên ý lạnh.
Nhưng mà hỏi rồi, liền sẽ không vì vậy mà thay đổi chú ý vì vậy nói \”Anh nói cho rõ, chuyện gì xảy ra?\” Nghiêm Hoa Miểu nói không rõ ràng, nhưng trong lòng Huyết Thần đã có suy đoán, nhớ đến hôm nay hành vi của Nghiêm Hoa Miểu ở vườn hoa, trong đầu lại xẹt qua lão hoàng đế nhìn về phía bản thân mình miệng cười, mí mắt kia hiện đầy hiền lành và dịu dàng, càng có ước ao của tam hoàng tử, một màn ở trong đầu khiến ý lạnh trong lòng càng sâu, cúi đầu cậu ngập ngừng hết lần này đến lần khác, chỉ cầu là bản thân mình nghĩ quá nhiều, chỉ tiếc sự thật chính là sự thật, sẽ không bởi vì Huyết Thần không nguyện ý nghe thấy liền biến mất.