CHƯƠNG 90: TÍN VẬT HOÀNG TỘC
EDITOR: ROSALINE
BETA: CỪU
Giới thiệu nhiệt tình quá mức khiến cho người ta không phân rõ thật giả, Nghiêm Hoa Miểu nghĩ muốn tìm hiểu rõ, nhưng luôn cảm thấy phía sau có ẩn tình khác, mà người đến càng nhiều sẽ càng nguy hiểm, trên tiệc rượu Nghiêm Hoa Miểu đang chìm đắm trong suy nghĩ của mình, Huyết Thần còn lại là quang minh chính đại đào ngũ, dù sao cậu không có hứng thú với chính trị, chỉ thích làm những việc mà mình quan tâm yêu thích.
Ba người vẫn đang trò chuyện, Huyết Thần và Nghiêm Hoa Miểu đều không yên lòng, mà tam hoàng tử lộ ra hết sức kích động, đây là y mấy năm qua lần đầu tiên nhận được ám chỉ tương đối rõ ràng của cha, điều này làm cho y không biết như thế nào cho phải, giương mắt nhìn về phía Huyết Thần và Nghiêm Hoa Miểu, trong mắt nhất định phải có được.
Nhưng mà vô luận là Nghiêm Hoa Miểu hay là Huyết Thần đều không phải là đồ vật, bọn họ sẽ không mặc cho người định đoạt, tuy rằng loại đề nghị này để cho Nghiêm Hoa Miểu có chút động tâm, hắn thực sự hy vọng Nghiêm gia đạt được cấp độ cao hơn, nhưng cao hơn một tầng này Nghiêm Hoa Miểu không hy vọng là dựa vào người khác, hắn muốn dựa vào chính mình đi tới cao độ kia, này ngoại trừ là tôn nghiêm ra, càng nhiều hơn chính là hắn cũng không tín nhiệm tam hoàng tử.
Với hắn mà nói tam hoàng tử là có tài hoa, cũng là tư chất tự nhiên thông tuệ, nhưng tất cả ưu thế này đều không thể che đậy phần lớn nhất cấu thành nhân cách y, đó chính là dã tâm mạnh mẽ và ham muốn khống chế mãnh liệt, người này có thể kết bạn, nhưng tốt nhất không cần có bất kỳ liên hệ trên lợi ích gì, càng không nên hợp tác, bởi vì y vô cùng có khả năng qua sông đoạn cầu, điều này không quan hệ đến uy tín, chỉ là bởi vì được chim quên ná, không quen nhìn việc có người không bị bản thân mình quản lý, cũng không chấp nhận bất luận kẻ nào chia sẻ quyền lợi.
Nhấc chân bước khỏi chính điện, Huyết Thần hít một hơi thật sâu, cả người giống như mất đi toàn bộ sức lực, ngẩng đầu nhìn về phía Nghiêm Hoa Miểu bên cạnh nói \”Chúng ta trở về đi, chuyện lần này tới đột nhiên, vô luận thế nào còn phải suy xét lại.\” Nói xong lời này bọn họ liền đứng dậy chuẩn bị rời đi, quay đầu nhìn về phía tam hoàng tử phía sau vẫn như cũ ngồi ngay ngắn ở trong phòng, vùng xung quanh lông mày hơi hơi cau.
Tuy nhiên cũng chỉ như vậy thôi, tuy rằng trong lòng có chút bất an, nhưng hiện tại đều không có chuyện gì xảy ra liền lo lắng không khỏi có chút buồn lo vô cớ, Huyết Thần nhấc chân đi một khoảng, thẳng đến hai người thoát khỏi phạm vi có thể quan sát của tam hoàng tử, nhỏ giọng hỏi \”Làm sao, có chỗ nào không đúng?\”
Cậu có thể phát hiện từ ban nãy vừa bắt đầu, Nghiêm Hoa Miểu liền nhiều lần nhìn qua hai bên trái phải, vì vậy đi tới bên cạnh nắm tay hắn nói \”Hôm nay khí trời tốt, dù sao cũng tới một chuyến, hoàng đế lại nói để cho bọn mình tùy tiện đi dạo một chút, không bằng bọn mình đi ngự hoa viên xem xem, có lẽ chỗ đó phong cảnh không tệ.\”
Huyết Thần ngẩng đầu nhìn về phía mắt hắn, nhìn về phía nơi xa gật đầu, vì vậy nói \”Thực sự là một phen phong cảnh tốt, chẳng qua không nên làm lỡ thời gian quá lâu, trong nhà còn có bữa tối phải ăn.\” Nhìn thân ảnh của mình phản ánh trong con ngươi của đối phương, Huyết Thần nhướng khóe miệng, hai người liền như vậy tay nắm tay đi ngự hoa viên.