CHƯƠNG 87: TÌM BẬC THANG
EDITOR: ROSALINE
BETA: CỪU
Tuy rằng nói là ăn không tiêu, nhưng bọn họ không buông bỏ những thứ được đưa đến, Huyết Thần và Nghiêm Hoa Miểu liếc nhìn nhau, sau đó yên lặng dời tầm mắt đi, Huyết Thần đảo qua chung quanh một vòng, nghĩ thầm những người này tới thật là đúng lúc, chân trước mới vừa định ra tuyến đường chân sau bọn họ đã mai phục xuống tới diệt người, chỉ tiếc mọi chuyện có thể nào được như nguyện, nếu thật sự để cho bọn họ dễ dàng cướp đi, bản thân mình và Nghiêm Hoa Miểu sợ rằng từ nay về sau cũng không mặt mũi gặp người nữa.
Mọi người áp giải dừng bước lại, Huyết Thần ngẩng đầu đốt một điếu thuốc, mới vừa muốn hút hai ngụm, liền nhận được một đạo ánh mắt lạnh như băng, vốn dự định quay đầu lại xem là người nào không muốn sống dám nhìn bản thân mình như thế, thì thấy Nghiêm Hoa Miểu quét mắt khinh thường nhìn bật lửa, ngọn lửa trong tay kia ở dưới ánh mắt lạnh giá của hắn run rẩy lại run rẩy.
Huyết Thần rụt cổ lại, giương mắt nhìn về phía điếu thuốc trong tay mình là hút cũng không được, tắt cũng không xong, người bên cạnh không đúng lúc tiến lên trước mở miệng \”Kia xin hỏi này… \” Huyết Thần giương mắt nhìn đối phương, lại liếc về Nghiêm Hoa Miểu xa xa kia, ý tứ là ngươi đừng nhìn bà xã ta chằm chằm được không?
Nhưng mà cực kỳ đáng tiếc, cấp dưới này cũng không hiểu được sự phức tạp trong ánh mắt này, vì vậy Huyết Thần chỉ có thể mạnh mẽ thanh minh nói \”Cái gì gọi là đúng, đó chính là ở thời gian chính xác làm việc thích hợp, ví dụ như nói hiện tại cũng rất thích hợp châm một điếu thuốc.\” Lời nói nghiêm túc hợp lý lẽ, chỉ là nghe lên mang hương vị ngụy biện dày đặc, chẳng qua không có vấn đề gì, Huyết Thần làm việc chưa bao giờ cần lý do, từ trước đến nay chỉ dựa vào sự yêu thích trong lòng mình.
Điếu thuốc lá bị kẹp ở đầu ngón tay ra hình ra dáng, khói mù mờ mịt dâng lên từ từ tan rã ở bầu trời đêm, Huyết Thần để điếu thuốc lá xuống chóp mũi hít một hơi, nhận được một loạt ánh mắt như đang nhìn bệnh nhân tâm thần, bọn họ không hiểu được tại sao mà đốt điếu thuốc lên lại không hút, lại ở chỗ này hút hai làn khói trong không khí, không phải có bệnh thì là gì.
Chỉ là trên mặt Huyết Thần vẫn mảy may bình thản không có vẻ lúng túng, cậu tuyệt đối sẽ không thừa nhận mình là một người \’vợ\’ quản nghiêm, cứ cứng ngắc như thế cầm điếu thuốc nói \”Các cậu hẳn là hiểu rõ ý tứ của tôi, hiện tại không phải là thời cơ đúng.\” Một câu nói không đầu không não, mọi người không hiểu ra sao cả, thời cơ gì không đúng, chẳng lẽ là vẫn chưa tới lúc hút thuốc, hay là nói hiện tại thịnh hành loại tư thế này, đây là cái ám hiệu liên hệ gì.
Tất cả mọi người không rõ, trong đó bao gồm bản thân Huyết Thần, cậu đang cưỡng ép bẻ gãy cái ghế của người khác làm bậc thang cho mình, ngẩng đầu quét mắt nhìn đối phương mở miệng nói \”Ý tứ của tôi là nói ngươi lúc này cướp ngục đã định trước thất bại, bởi vì thời cơ không đúng.\” Chúng ta nơi này nhưng có một thiếu tướng, sẽ là trò đùa quốc tế nếu như để cho các ngươi mang người đi, chúng ta còn làm sao bây giờ.