Dẫn Đường Này Bị Điên À – Hoa Gian Ly Hỏa – CHƯƠNG 86: ĂN KHÔNG TIÊU – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Dẫn Đường Này Bị Điên À – Hoa Gian Ly Hỏa - CHƯƠNG 86: ĂN KHÔNG TIÊU

CHƯƠNG 86: ĂN KHÔNG TIÊU

EDITOR: KEN LE

BETA: CỪU


Người nọ bị mang xuống, Tam hoàng tử quay đầu nhìn về phía Huyết Thần, mở miệng nói, \”Ta trước nay đều không biết thân thủ của ngươi lại tốt như vậy.\” Huyết Thần nghe được lời này thì nhếch miệng, nguyên bản hắn không muốn Tam hoàng tử biết, nhưng ngoại trừ tình cảm, suy xét lại nếu người này chết ở đây, mà bản thân còn sống chỉ sợ sẽ phiền toái không ngừng, vì thế không thể không ra tay.

Huyết Thần dùng tay bực bội vò tóc rối lên, ngẩng đầu nhìn về phía cửa thì thấy Nghiêm Hoa Miểu cũng ở đó, chẳng qua lúc này không phải đang nghe tình hình quanh đây (tuy nhiên đây không phải là thời điểm tốt để ôn lại chuyện quá khứ và nói rõ tình hình hiện tại), hắn còn phải đứng đây tiếp tục bảo đảm chu toàn cho Tam hoàng tử.

Tam hoàng tử nhìn vào mắt Huyết Thần, thấy hướng nhìn về phía mọi người, lập tức đoán ra thân phận Nghiêm Hoa Miểu, đồng thời cũng khẳng định phỏng đoán của bản thân, hắn tuy rằng đã sớm biết chuyện Huyết Thần và Nghiêm Hoa Miểu, thậm chí địa vị của Nghiêm gia rất đặc thù, lại không nghĩ đến đã đạt tới mức Nghiêm Hoa Miểu phải gián đoạn quá trình nghỉ ngơi hồi phục của mình.

Lúc này hắn ý thức được bản thân có một cơ hội tốt, hắn có thể bắt Huyết Thần đến Nghiêm gia, chỉ cần hắn có thể khiến thanh niên này đứng về phía hắn, chẳng sợ Nghiêm gia không nghiêng không lệch, nhưng trong lòng cũng sẽ có cân nhắc, nghĩ đến đây hắn quyết định gắt gao bắt lấy Huyết Thần, đem hắn cùng Huyết Thần buộc chặt vào nhau.

Chung quanh một mảnh ảm đạm, Tam hoàng tử phẫn nộ đến nỗi không biết dùng từ gì để ổn định cục diện, sau một lúc lâu mới mở miệng nói, \”Hiện tại tất thảy đều không đáng tin cậy, trong ngoài có không ít tầng phòng ngự, việc họ có mặt hay không cũng chẳng có gì khác nhau cả, ta chỉ hỏi một câu, vũ khí trong tay các ngươi có phải vì ta mà huy động hay không.\”

Tiếng nghi ngờ này nghiêm khắc như thế, thị vệ bên cạnh lo lắng đứng dậy nói, \”Điện hạ, đây là do bọn ta thất trách, là bọn ta bố trí phòng ngự sai sót, mong ngài tin tưởng sẽ không có lần thứ hai, nếu lại xuất hiện tình huống này, ta sẽ lấy cái chết chuộc tội.\”

Tuy Tam hoàng tử nói như thế, nhưng lại không để bụng, hắn nâng tay ý bảo người này bình tĩnh lại, rồi quay đầu nhìn về phía sau nói, \”Không sao cả, ta từ trước đến nay không cho người khác cơ hội lần thứ hai, từ hôm nay trở đi ngươi lui xuống đi, để hắn tiếp nhận công tác của ngươi.\”

Nghe được lời này, nhìn ngón tay chỉ về hướng mình, Huyết Thần âm thầm cắn răng, ý tứ quá rõ ràng, tên này muốn kéo mình xuống nước, bất quá hiện tại trong tình hình này, hắn ngẩng đầu nhìn trái nhìn phải, thấy mọi người đều là vẻ mặt hâm mộ ghen ghét, trong lòng thật sự có khổ mà không thể nói, lúc này mà cự tuyệt thì chẳng phải là nói, thứ các ngươi hiếm lạ, trong mắt ta chỉ là một đống rác rưởi.

Lời này quá khiến người ghi hận, Huyết Thần không muốn trở thành mục tiêu cho mọi người chỉ trích chỉ vì chuyện này, lúc này, Nghiêm Hoa Miểu trong đám người nói, \”Điện hạ, ta cho rằng không ổn, hắn là người dẫn đường, để bên cạnh ít nhiều cũng bất tiện, hơn nữa xuất phát từ tị hiềm mà suy xét, cũng không phải là lựa chọn sáng suốt, thỉnh ngài chọn người khác.\”

Huyết Thần âm thầm vì lời này vỗ tay, hô lớn Nghiêm Hoa Miểu quả thực không hổ là thần trợ công, như vậy mình không cần tranh nhau trong vũng nước đục này, hắn nghĩ như vậy, nhưng Nghiêm Hoa Miểu lại nghĩ khác, hắn tưởng tượng người dẫn đường đáng yêu nhà mình lại suốt ngày ngốc bên cạnh lính gác khác, hắn lại sinh ra ý niệm muốn xé xác đối phương.

Thấy thần sắc Nghiêm Hoa Miểu vô cùng khó coi, Tam hoàng tử biết việc này chỉ sợ không thể thỏa hiệp, nhưng làm sao mới tốt đây, hắn vươn ngón trỏ xoa cằm, một lát sau ngón tay đan nhau để lên đùi nói \”Ngươi cảm thấy dẫn đường không tiện dẫn theo bảo hộ bên người, như vậy cũng đúng, vậy không bằng kiếm một vị trí cho hắn trong ngục giam, để hắn trông giữ tên thích khách bị bắt kia, hơn nữa vì phòng ngừa vạn nhất ngươi đi theo chung đi, như thế nào?\”

Nghiêm Hoa Miểu gật đầu, suy đoán thân phận của mình chỉ sợ đã bị đoán ra, bất quá không sao cả, biết cũng được, so với việc phải tốn công nói cho hắn biết, ngầm hiểu như vậy dễ dàng hơn nhiều.

Như vậy chắc chắn hắn muốn tính kế Huyết Thần, cũng chỉ có thể thu liễm, nếu không vô luận là mình, hay là Nghiêm gia, đều khiến hắn không thoải mái.

Tam hoàng tử nghe xong lời này vừa lòng một chút, cũng biết chỉ sợ đây là nhượng bộ cuối cùng, gần đây tình hình biến động, Tam hoàng tử nhất thời cũng không tin tưởng người nào, vì thế chỉ phải bắt lấy Huyết Thần.

Ngẩng đầu nhìn Huyết Thần bên kia, thấy hắn rầu rĩ không vui, trên mặt mang theo oán niệm, Nghiêm Hoa Miểu muốn đi qua vén sợi tóc đang rủ xuống của hắn ra sau, nhưng nhớ đến thân phận của mình chỉ có số ít người biết được, mà bại lộ thân phận đối Huyết Thần mà nói lại là phiền toái không nhỏ, bất đắc dĩ hắn đành từ bỏ suy nghĩ này.

Tam hoàng tử sau khi sắp xếp mọi chuyện xong, chỉ sợ bắt đầu từ đêm nay, hai người đều chỉ có thể gác đêm ở ngục giam, Huyết Thần có chút khó chịu, tuy rằng có lão bà nhà mình bồi bên người rất không tồi, nhưng hưởng thụ tốt đẹp này lại ở chỗ gọi là ngục giam, hắn không khỏi cảm thấy có chút quái dị, chẳng lẽ là một đôi uyên ương khổ mệnh nghểnh cổ chịu đau, còn hơn để một con xuống hoàng tuyền cô đơn tịch mịch.

Lúc này vô luận có suy nghĩ nhiều bao nhiêu, oán giận nhiều bao nhiêu cũng không thể làm gì, mọi chuyện không phải lúc nào cũng nằm trong dự đoán, đoàn người rời đi, ánh mắt người xung quanh lộ ra căm thù dày đặc, bất quá không sao cả, mắt của bọn họ không phải X quang, nhìn nhiều lần cũng không lo bị phóng xạ.

Huyết Thần đối với ánh mắt của người khác luôn luôn không quan tâm, điểm này đôi khi làm Nghiêm Hoa Miểu không biết như thế nào cho phải, mọi người mang theo phạm nhân một đường xuyên qua phố.

Bên ngoài ánh trăng tối tăm, Huyết Thần vừa xoa tóc sau đầu vừa dùng sức ngáp một cái, mở miệng nói \”Hôm nay cũng thật là, ta không tìm phiền toái, phiền toái lại tới tìm ta, mấy ngày kế tiếp chỉ có thể nằm dưới sàn nhà lạnh lẽo trong ngục giam, thật là nhàm chán.\”

Giọng nói vừa xong, Huyết Thần liền nhận thấy không ổn, hắn nhướng mắt nhìn bốn phía, cảm thấy có rất nhiều hơi thở không bình thường, nơi này giống như có người mai phục.

Nghiêm Hoa Miểu nghe xong lời này như có như không lắc đầu, nhìn bốn phía nói \”Đúng vậy, nói không sai, hôm nay xác thật là không quá may mắn, chuyện trước chưa xong, chuyện khác lại tới, cũng thật khiến người ta khổ sở, có chút ăn không tiêu a, bất quá nếu bàn về vận khí, ta nghĩ có người so với chúng ta còn không xong hơn.\”

Hắn nhướng mày nhìn về phía hai bên rừng cây, ngẩng đầu khiến những sợi tóc bị thổi lên, một lúc lâu sau mới dùng tay đè xuống, trong lòng nghĩ hôm nay số bọn người kia thật đen, gặp phải mình cùng Huyết Thần ngăn cản.

===—0o0o0o0—===

—0o0o0o0—

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.