[Đam Mỹ] Nam Phụ Bia Đỡ Đạn Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả – Chiết Chi (Chưa Beta) – Chương 95: Người cậu yêu nhất – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam Mỹ] Nam Phụ Bia Đỡ Đạn Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả – Chiết Chi (Chưa Beta) - Chương 95: Người cậu yêu nhất

Bàn tay của Vinh Tranh nắm lấy đôi tay đang siết chặt đặt trên đầu gối của Vinh Nhung.

Khi nghe đến câu \”Ai mà không thích đánh kẻ ngã ngựa\” mà Vinh Nhung nhắc tới, ánh mắt anh đột nhiên trở nên thâm trầm. Dù hiện tại Vinh Nhung không còn sống ở nhà nữa nhưng cậu vẫn mãi là đứa con quý giá nhất của nhà họ Vinh, tuyệt đối không thể để người khác ức hiếp!

Phùng Thần Tường sinh ra trong một gia đình bình thường, cha mẹ ly hôn khi hắn còn rất nhỏ. Cả hai đều tái hôn, ai cũng xem hắn là gánh nặng, chẳng ai muốn nuôi. Từ nhỏ hắn sống cùng ông nội. Khi thầy cô biết hắn bị bố mẹ bỏ rơi từ nhỏ, thường sẽ thương cảm hơn một chút. Dù có phạm lỗi gì, nhìn vào ông nội đã già họ cũng không nỡ nghiêm khắc như với những phụ huynh khác. Cùng lắm chỉ là vài lời nhắc nhở, rồi để ông nội dẫn hắn về.

Lâu dần, Phùng Thần Tường nếm được mùi lợi lộc của việc \”bán thảm\” ——

Gây chuyện thì chỉ cần tỏ ra đáng thương là được, ai cũng sẽ vì nghĩ đến việc hắn không có cha mẹ, do một mình ông nội nuôi lớn mà mềm lòng, tha thứ. Phùng Thần Tường đã tính sẵn trong đầu: chỉ cần Vinh Nhung tỏ ý tha thứ, hắn sẽ càng ra sức xin lỗi, chuyện này coi như xong.

Phùng Thần Tường đã quen với việc dùng sự đáng thương để nhận lấy cảm thông, cũng quen với việc lấy đó để trốn tránh lỗi lầm do mình gây ra.

Nhưng câu trả lời của Vinh Nhung khiến Phùng Thần Tường hoàn toàn sững sờ.

Vinh Nhung quay sang cảnh sát xử lý vụ việc: \”Chào ngài, tôi quyết định đi theo con đường pháp luật. Xin hỏi quy trình cụ thể phải làm như thế nào?\”

\”Đừng lập hồ sơ! Đừng mà! Cầu xin cậu, đừng lập ——\”

Ngay khi nghe Vinh Nhung hỏi về quy trình lập hồ sơ, Phùng Thần Tường kích động đứng bật dậy khỏi ghế, lao về phía Vinh Nhung.

Vinh Tranh lập tức đứng dậy chắn trước mặt em trai, ánh mắt lạnh lùng quét về phía Phùng Thần Tường.

Cảnh sát bên cạnh cũng lập tức quát lên: \”Này, này! Cậu làm gì đấy, ngồi xuống!\”

Phùng Thần Tường bị ánh nhìn lạnh như băng của Vinh Tranh dọa sợ, lại nghe tiếng quát của cảnh sát, sợ đến mức đôi mắt cũng đỏ hoe. Hắn chậm rãi ngồi xuống, khẩn thiết cầu xin Vinh Nhung: \”Vinh Nhung, cầu xin cậu, đừng kiện. Cậu, cậu muốn tôi xóa video hay xin lỗi, tôi đều làm được. Xin cậu đấy…\”

Vinh Tranh lạnh lùng ngắt lời: \”Người lớn thì phải chịu trách nhiệm với hành vi của mình.\”

Sắc mặt Phùng Thần Tường lập tức trắng bệch.

. . .

Vinh Nhung ký tên vào đơn tiếp nhận vụ án, điện thoại cậu đổ chuông. Cậu lấy ra xem, là Giản Dật gọi video đến.

Vinh Nhung tắt máy: \”Tôi có chút việc, để sau rồi nói chuyện nhé.\”

Giản Dật lại gọi đến, Vinh Nhung nhíu mày, chuyển điện thoại sang chế độ im lặng.

Cậu đưa bản tiếp nhận vụ án đã ký cho cảnh sát. Cảnh sát nói với cậu và Vinh Tranh rằng họ sẽ tiếp tục điều tra thu thập chứng cứ sau đó mới quyết định có lập án hay không. Kết quả sẽ được thông báo trong khoảng bảy ngày.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.