[Đam Mỹ] Nam Phụ Bia Đỡ Đạn Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả – Chiết Chi (Chưa Beta) – Chương 94: Tha thứ cho cậu? Tại sao tôi phải tha thứ? – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam Mỹ] Nam Phụ Bia Đỡ Đạn Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả – Chiết Chi (Chưa Beta) - Chương 94: Tha thứ cho cậu? Tại sao tôi phải tha thứ?

Thật ra, hình ảnh trong video được quay rất đẹp.

Lúc đó trong tiệm trà sữa vang lên bản nhạc nhẹ nhàng, Vinh Nhung cùng Giản Trác Châu, Nguyễn Ngọc Mạn ba người ngồi ở vị trí gần cửa sổ. Mùa đông, ánh nắng ấm áp chiếu xuyên qua cửa kính sát đất, rọi lên mặt bàn, đổ xuống những bóng sáng dịu dàng. Chỉ là nội dung cuộc trò chuyện thì lại chẳng hề ấm áp hài hòa như video thể hiện.

\”Hai người tìm tôi có chuyện gì sao?\”

Vinh Nhung nghe thấy giọng nói lạnh nhạt của mình vang lên theo video, truyền ra từ điện thoại.

Vì tôn trọng sự riêng tư của Vinh Nhung nên lúc cậu mở video, Vinh Tranh cũng không cố tình xem. Cho đến khi nghe được giọng nói trong điện thoại, anh bỗng đoán ra được điều gì.

Ánh mắt anh trầm xuống, giữ chặt lấy bàn tay đang bấm dừng video của Vinh Nhung, trầm giọng hỏi: \”Em không ngại để anh xem chứ?\”

Giờ video chắc chắn đã bị tung ra, e là nhiều người đều đã xem rồi. Cũng chẳng sao cả, cuộc trò chuyện giữa cậu và Giản Trác Châu, Nguyễn Ngọc Mạn cũng chẳng có gì không thể nghe.

Vinh Nhung cũng liền thuận theo mà buông tay, tựa vào lòng anh trai. Trong mắt Vinh Tranh dâng lên đau lòng, anh nắm lấy bàn tay mà Vinh Nhung vừa buông xuống, bao trọn trong lòng bàn tay mình, đặt một nụ hôn lên gương mặt cậu. Vinh Nhung cũng nghiêng mặt, hôn nhẹ lên cằm anh trai.

Vinh Tranh nhìn cậu sâu lắng, tay ôm lấy eo Vinh Nhung, kéo cậu vào lòng mình, điều chỉnh tư thế ngồi một chút để cậu có thể tựa vào thoải mái hơn.

Vinh Tranh bấm phát lại video.

\”Tiểu Nhung, chúng ta tới là vì muốn đón con về nhà…\”

Từ góc quay trong video có thể thấy người quay đang ở gần ba người họ, khuôn mặt của cả ba Vinh Nhung, Giản Trác Châu và Nguyễn Ngọc Mạn đều hiện rõ trong khung hình.

\”Tay của tôi từ nhỏ đến lớn chưa từng chạm vào dụng cụ sửa chữa.\”

Ánh nắng nhảy nhót trên đôi tay cậu, phủ lên một lớp ánh sáng vàng nhạt. Vinh Nhung mê mẩn nhìn đôi tay của mình trong video, tay cậu bây giờ đúng là rất đẹp, trắng trẻo, thon dài, không có chai sạn hay vết sẹo nào, một đôi tay của người sống trong nhung lụa.

Vinh Nhung không tham gia nhóm trường nhưng cậu đoán chắc trong nhóm lúc này đang náo nhiệt lắm.

Chê nghèo chuộng giàu à…

Đôi tay ấy đã từng bị chậu cây rơi vào móng tay, phần móng bị bầm tím gần nửa tháng mới khỏi; mùa đông, tay ngâm trong nước lạnh rửa hết chén này đến chén khác; mùa hè nóng bức, đeo găng tay bí bách, xách thùng sơn, trèo lên tường ngoài cao tầng để quét sơn…

Cậu từng đổi việc liên tục, dọn nhà liên tục; từng đau dạ dày đến co thắt nhưng vẫn không chịu xin nghỉ, chỉ uống thuốc giảm đau rồi tiếp tục đi làm, chỉ vì muốn giữ nguyên lương đầy đủ. Mỗi ngày đếm tiền trong thẻ, tính toán từng khoản chi tiêu.

Cậu biết Giản Trác Châu và Nguyễn Ngọc Mạn sẽ không bỏ mặc cậu, chỉ cần cậu gọi một cuộc, họ nhất định sẽ đón cậu về. Thậm chí nếu cậu gọi cho anh trai mình, cho dù lúc đó anh có đang ghét cậu, anh cũng nhất định sẽ gửi tiền cho cậu.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.