[Đam Mỹ] Nam Phụ Bia Đỡ Đạn Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả – Chiết Chi (Chưa Beta) – Chương 96: Vinh Tranh hôn vào vành tai của cậu – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam Mỹ] Nam Phụ Bia Đỡ Đạn Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả – Chiết Chi (Chưa Beta) - Chương 96: Vinh Tranh hôn vào vành tai của cậu

Chỉ là đi ăn một bữa nên Vinh Nhung không mang theo giấy tờ tùy thân.

Tình huống của Vinh Tranh cũng tương tự, ban đầu anh chỉ định đưa Vinh Nhung và Giản Dật về chỗ ở của Vinh Nhung. Giấy tờ tùy thân của anh là do tài xế ở nhà mang đến khách sạn cho.

Lo lắng quanh khu chung cư nơi Vinh Nhung ở có phóng viên rình rập, Vinh Tranh không đưa cậu về nhà lấy đồ mà trực tiếp lấy danh nghĩa của mình thuê một phòng khách sạn. Sau đó, anh đưa chìa khóa nhà của Vinh Nhung cho tài xế, nhờ anh ta đến nhà cậu lấy điện thoại của anh, giấy tờ tùy thân của Vinh Nhung và vài bộ đồ thay.

Cầm giấy tờ tài xế mang đến, Vinh Tranh cùng Vinh Nhung làm xong thủ tục nhận phòng.

Vào đến phòng khách sạn, việc đầu tiên Vinh Tranh làm là dùng điện thoại của Vinh Nhung gọi video cho bố mẹ. Vinh Nhung ngồi ngay cạnh anh, hai người ngồi sát bên nhau trên sofa.

Khi video kết nối, Ứng Lam thấy con trai út cũng có mặt thì hơi sững lại.

Bà nhanh chóng hiểu ra: có lẽ Nhung Nhung đã biết hết mọi chuyện rồi. Có lẽ lúc bà gọi điện cho Tiểu Tranh cậu đã nghi ngờ rồi. Hơn nữa Tiểu Tranh không đưa cậu về mà để tài xế mang giấy tờ tới, chắc chắn Nhung Nhung sẽ hỏi cho ra lẽ. Với tính cách của cậcậu, chắc chắn Tiểu Tranh đã kể hết mọi chuyện thì cậu mới chịu phối hợp mà đến khách sạn.

Ứng Lam nhìn con trai út, dịu dàng nói: \”Đang ở khách sạn với anh à?\”

Vinh Nhung ngáp một cái, gật đầu: \”Vâng.\”

Ứng Lam lập tức hỏi han: \”Nhung Nhung buồn ngủ rồi à?\”

Vinh Tranh quay đầu nhìn Vinh Nhung bên cạnh: \”Trên xe đã ngáp suốt rồi.\” Nhưng vẫn chưa ngủ được. Có lẽ vẫn bị ảnh hưởng bởi chuyện lên hot search.

Ứng Lam xót xa: \”Chỉ cần hai đứa bình an đến khách sạn là tốt rồi.\”

Bà nói với Vinh Tranh: \”Vậy tạm không nói nữa, để em con nghỉ ngơi trước.\”

Vinh Tranh: \”Vâng.\”

Ứng Lam vừa định tắt máy, một cái đầu chen vào khung hình, Giản Dật hơi lo lắng hỏi: \”Vinh Nhung, lúc cậu với anh trai vào khách sạn có bị ai chụp được không?\”

Chuyện bị chụp trộm lần này khiến Giản Dật sợ hãi thật sự. Ai mà ngờ được ngay trong trường cũng có người xấu bụng chụp lén rồi tung vào nhóm bạn học, sau đó bị đưa lên mạng và leo hot search. Bây giờ cư dân mạng nói đủ kiểu, có những lời ngay cả hắn đọc mà cũng thấy nghẹn.

Vinh Nhung đang ngáp thì dừng lại, quay mặt nhìn anh trai.

Nhung Nhung là người rất cảnh giác, có lẽ vì khách sạn này là anh trai sắp xếp nên sau chuyện bị chụp trộm, Nhung Nhung mới không để ý gì mà đi cùng anh trai vào khách sạn. Lòng Vinh Tranh mềm nhũn.

Ở góc khuất của khung hình, Vinh Tranh nắm lấy tay Vinh Nhung, khẽ nhéo lòng bàn tay cậu. Vinh Nhung mỉm cười với anh trai, hai chân đặt lên đùi anh, đung đưa nhẹ nhàng.

Ánh mắt Vinh Tranh bỗng trầm xuống, giọng đáp lại Giản Dật vẫn bình tĩnh và lạnh nhạt: \”Không có.\”

Giản Dật thở phào: \”Không có là tốt rồi.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.