Giản Dật mỗi lần nhìn thấy Vinh Tranh đều không kìm được căng thẳng, hắn sợ hãi đến mức lập tức buông tay đang ôm Vinh Nhung ra, ngay cả lưng cũng vô thức thẳng tắp.
Giống như hắn đang tâm sự với bạn trong rừng cây nhỏ của trường học, quay đầu lại liền thấy chủ nhiệm đứng ngay sau lưng. Dù chẳng làm gì sai, nhưng vẫn hoảng hốt hết sức.
\”Em, em ra ngoài trước đây, hai, hai người cứ nói chuyện đi.\”
Giản Dật có thể ôm Vinh Nhung mà khóc lớn nhưng lại không muốn để Vinh Tranh biết mình vừa mới khóc, cúi đầu rời khỏi phòng.
Vinh Nhung kinh ngạc nhìn anh trai mình: \”Anh lên đây kiểu gì thế? Còn Bạc Hà anh đưa cho ba mẹ rồi à? Đừng để nó chạy lung tung, không lát nữa lại phải đi tìm.\”
\”Ba mẹ đang trông nó.\”
Vinh Tranh nhìn chiếc áo khoác trong tay Vinh Nhung, hỏi: \”Bây giờ đã muốn về rồi à?\”
\”Ừm.\”
Vinh Tranh không nói gì thêm, chỉ đáp: \”Anh đưa em về.\”
Thật ra từ nhà đi bộ về cũng không xa nhưng mang theo Bạc Hà thì hơi bất tiện. Con mèo này nặng quá, nếu cõng suốt quãng đường về, ngày mai cậu đừng mong xuống giường được. Hơn nữa hôm nay cậu một, chút, cũng, không, muốn, đi, bộ.
Vinh Tranh cùng Vinh Nhung xuống lầu.
Giản Dật ngồi trên ghế sofa, cúi đầu một mình. Vinh Duy Thiện và Ứng Lam đều muốn mở lời nhưng vì đứa trẻ này không lớn lên bên cạnh họ, nhất thời chẳng biết phải nói gì.
\”Bạc Hà, lại đây.\”
Vinh Nhung cầm theo balo đựng thú cưng, gọi Bạc hà đang nằm cạnh ba mẹ mình.
Bạc Hà nhìn ông bà, lại nhìn chiếc balo, ánh mắt hơi do dự. Ra ngoài hóng gió thì rất tốt nhưng nhà ông bà nội ấm áp quá, có hệ thống sưởi suốt 24 giờ, lại có người thay phiên chơi với nó.
Thấy Bạc Hà không chịu qua, Vinh Nhung dứt khoát bế nó lên nhét vào balo. Hồi nhỏ chiếc balo này còn rất rộng rãi với nó, giờ thì chỉ một mình nó thôi cũng gần chiếm hết chỗ.
Giản Dật hôm nay tâm trạng vẫn luôn rất tệ, lúc đến nhà họ Vinh thì cứ cúi đầu nên không để ý đến Bạc Hà. Nghe Vinh Nhung gọi, hắn tò mò ngẩng đầu lên. Vinh Nhung không hay đăng ảnh lên mạng, ban đầu chủ cũ của Bạc Hà – Đinh Thịnh – thỉnh thoảng còn hỏi xin ảnh chú mèo lam này, nhưng sau đó có lẽ bận học hay vì lý do nào khác mà không đòi nữa
Trong ký ức của Giản Dật, Bạc Hà vẫn là một chú mèo lam gầy gò yếu ớt. Giờ nhìn con mèo trong balo trong suốt, đôi mắt hổ phách tròn xoe, thân hình mập mạp, hắn thở dài: \”Nó lớn quá rồi!\”
Vinh Duy Thiện và Ứng Lam đang lo không biết nói chuyện gì với con trai, bỗng có chủ đề, liền tận dụng ngay. Ứng Lam dịu dàng hỏi: \”Tiểu Dật cũng biết Bạc Hà à?\”
Bạc Hà lúc nhỏ luôn được nuôi ở nhà, sau này mới được Vinh Nhung đưa đến chỗ ở hiện tại, đáng ra Giản Dật không có cơ hội gặp mới đúng.
Giản Dật gật đầu: \”Có biết ạ. Lúc đó con ở…\”
Ban đầu Vinh Nhung lừa ba mẹ và anh trai rằng mình nuôi Bạc Hà trong ký túc xá, nhưng vì nó quá nhỏ nên tạm gửi ở nhà một người bạn có kinh nghiệm chăm thú cưng. Sau này Bạc Hà lớn hơn một chút cậu mới đón về. Sợ bị lộ, Vinh Nhung vội cắt ngang: \”Nhà của Giản Dật ở gần nhà bạn con, hôm đó con đón Bạc Hà đúng lúc gặp Tiểu Dật nên cậu ấy đã từng thấy Bạc Hà hồi bé.\”