Khi còn rất nhỏ, Vinh Nhung cũng từng được anh gọi là \”bé cưng\”. Nhưng khi lớn hơn thì không còn được gọi như vậy nữa—con trai mà, lớn rồi thì không để người ta gọi như thế.
Nhưng \”bé cưng\” khi còn nhỏ và \”bé cưng\” trong tình huống này khác nhau quá nhiều.
Vinh Nhung mở mắt, nhìn chằm chằm vào anh trai mình. \”Anh, tiếng \’bé cưng\’ này, nghe đặc biệt sắc tình quá đấy.\”
Cậu bật cười khẽ, giọng trầm trầm. \”Anh à, em sưng to hơn rồi.\”
Khi thể hiện cảm giác của mình, Vinh Nhung lúc nào cũng thẳng thắn. Lúc này lại uống rượu vào nên càng không kiêng dè gì, hết lời trêu chọc.
Vinh Tranh liếc nhìn cậu. \”Muốn anh giúp em tiêu sưng không?\”
Hầm rượu tuy kín đáo nhưng không gian cũng khá khép kín. Nếu hai người thật sự làm gì ở đây mùi hương chắc chắn không dễ tản đi.
Vinh Nhung đương nhiên không thể thật sự làm gì với anh trai mình trong này.
Nhưng tâm tư cậu đã viết hết lên mặt, Vinh Tranh chẳng khách sáo chút nào: \”Nhát gan.\”
Anh kéo tay cậu. \”Đi chọn rượu?\”
Vinh Nhung hừ nhẹ một tiếng, lắc lắc tay đang nắm chặt với anh trai, buồn bực phản bác: \”Ai nhát gan chứ?\” Chẳng qua là trong nhà không chỉ có hai người họ, không thể quá tùy tiện mà thôi.
Vinh Nhung bị anh kéo đi vào trong. Hồ ly nhỏ nghịch ngợm lắm, không đi đâu xa, chỉ đứng trước tủ rượu màu nâu đậm lục lọi một hồi, cuối cùng chọn hai chai—một trắng, một đỏ. Cậu quay đầu lại cười nói với anh trai: \”Ba chắc xót lắm đây.\”
Vinh Nhung uống say rồi so với bình thường càng thích cười hơn. Có lẽ là vì say nên chẳng còn nhiều tâm sự.
Vinh Tranh hôn nhẹ lên đôi mắt cong cong đầy ý cười của cậu. \”Không sao, lát nữa bù lại. Coi như quà gặp mặt mà bố chồng tương lai tặng con dâu trước đi.\”
Vinh Nhung vui đến mức sắp nổi bong bóng trong lòng, nhưng ngoài miệng vẫn cãi lại: \”Sao lại là con dâu? Biết đâu không phải bố chồng mà là bố vợ thì sao?\”
Vinh Nhung chọn xong rồi, Vinh Tranh liền đặt lại một chai trong tay cậu lên giá rượu. \”Đều được cả.\”
\”Chồng!\”
Vinh Nhung uống chút rượu, càng thêm hào hứng, níu lấy anh trai. \”Anh, gọi một tiếng \’chồng\’ nghe xem nào.\”
Ánh mắt Vinh Tranh tối sầm lại, nhìn cậu chằm chằm. \”Lặp lại câu em vừa nói?\”
\”Gọi một tiếng \”chồng\” nghe xem?\”
\”Câu trước đó.\”
Câu trước đó?
Vinh Nhung chớp mắt đầy mờ mịt. \”Em nói gì cơ? Anh gợi ý chút đi?\”
Hồ ly nhỏ dù có say thì vẫn là hồ ly, ranh mãnh vô cùng.
Vinh Tranh đương nhiên không mắc bẫy, chỉ chuyên chú nhìn cậu.
Lông mi anh rất dài, không dày nhưng lại rậm, khi ánh mắt quét xuống thì giống như hai chiếc chổi nhỏ, mỗi lần như thế đều khiến lòng Vinh Nhung xao động không yên, như thể hai chiếc chổi ấy đang cọ nhẹ lên tim cậu. Vinh Nhung đưa ngón tay chạm chạm vào hàng mi của anh.