Vinh Nhung chồm về phía Vinh Tranh nhưng bị anh dùng ngón trỏ đẩy ra: \”Đi đánh răng.\”
Vinh Nhung nổi giận: \”Anh cũng chưa đánh răng mà? Em còn chẳng chê anh đâu đấy!\”
Vinh Tranh vẫn thản nhiên: \”Đi rửa mặt.\”
\”Không đi!\”
Giờ lá gan của Vinh Nhung lớn lắm rồi, dám ngang ngược với anh trai. Anh bảo đi rửa mặt, cậu lập tức từ chối, còn xoay người ngồi lên người anh, cưỡng ép hôn lên mặt anh trai. Môi hai người gần như dính vào nhau, cơ thể Vinh Nhung khẽ cứng lại.
Vinh Tranh nheo mắt nhìn cậu: \”Không tiếp tục?\”
Vinh Nhung chậm rãi trượt xuống khỏi người anh, vành tai đỏ bừng.
Vinh Tranh dùng đầu ngón tay chạm nhẹ lên vành tai đỏ ửng của cậu, giọng chậm rãi: \”Chưa chuẩn bị sẵn sàng thì đừng trêu chọc anh.\”
Bị chạm vào tai hơi nhột, Vinh Nhung gạt tay anh xuống, đổi sang nắm lấy một ngón tay của anh mạnh miệng nói: \”Em lúc nào cũng có thể mà.\”
Vinh Tranh cúi đầu liếc cậu một cái: \”Em có thể cái gì? Chỗ này của em có cái gì?\”
Vinh Tranh chưa từng lục lọi ngăn kéo hay tủ đồ của Vinh Nhung nhưng chỉ cần nghĩ cũng biết chỗ Nhung Nhung không thể có những thứ đó.
Lời này của Vinh Tranh không nói rõ ràng nhưng Vinh Nhung lập tức hiểu ra. Cậu không ngờ anh có thể mặt không đổi sắc mà nhắc đến chuyện này, còn tưởng anh là kiểu người tuyệt đối sẽ không chủ động đề cập đến những chủ đề như thế. Điều khiến cậu ngạc nhiên nhất là: Sao anh lại biết? Chẳng lẽ anh đã tìm hiểu kỹ càng? Nhưng anh đâu thích con trai, cũng không phải kiểu người tò mò về mấy chuyện này. Vinh Nhung nhanh chóng nghĩ thông—anh vì cậu nên mới đi tìm hiểu!
Nếu như cậu có đuôi, chắc chắn lúc này cậu đã vui vẻ vẫy đuôi rồi. Mặt còn hơi đỏ nhưng đôi mắt lại sáng rực, cậu chăm chú nhìn anh: \”Anh tìm hiểu hết rồi phải không?\”
Vinh Tranh nâng cằm cậu lên, đặt một nụ hôn lên môi hồ ly nhỏ của mình, khẽ cười: \”Nếu chưa chuẩn bị đầy đủ anh sẽ không bước thêm bước nào đâu, bạn trai.\”
Bao gồm cả cách quan hệ với người cùng giới, làm sao để không khiến đối phương bị thương, làm sao để cả hai đều có cảm giác, làm sao biết đối phương đã sẵn sàng hay chưa, làm sao để an toàn và thoải mái hơn—Vinh Tranh đều đã cẩn thận tra cứu.
Tim Vinh Nhung đập thình thịch. Hai chữ \”bạn trai\” này, tự cậu nói ra khi đùa giỡn thì khác hẳn với việc nghe từ miệng anh. Cậu chưa từng nghĩ rằng có một ngày chỉ ba chữ đơn giản ấy thôi cũng khiến cậu phấn khích đến mức muốn sánh vai cùng mặt trời.
Một nụ hôn sao có thể đủ? Khi Vinh Tranh vừa rời môi, Vinh Nhung chủ động tiến tới. Cậu cúi xuống, những ngón tay luồn vào tóc anh trai, vụng về và ngây ngô hoàn thành nụ hôn đầu tiên do chính mình chủ động.
\”Xì…\”
Nhóc hồ ly quá kích động, không kiểm soát được lực đạo, vô tình cắn vào môi anh.
. . .
Trong phòng tắm, Vinh Tranh đứng trước gương, trên môi bị rách một vết nhỏ, máu đã khô lại.