[Đam Mỹ] Nam Phụ Bia Đỡ Đạn Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả – Chiết Chi (Chưa Beta) – Chương 85: Vinh Nhung há miệng cắn vào vai anh trai – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam Mỹ] Nam Phụ Bia Đỡ Đạn Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả – Chiết Chi (Chưa Beta) - Chương 85: Vinh Nhung há miệng cắn vào vai anh trai

Vinh Tranh và Vinh Nhung mắt nhìn nhau đầy ám muội. Nếu người đứng cạnh họ lúc này là Tôn Ỷ, Lăng Tử Siêu hay Hạng Thiên, bất kỳ ai trong ba người đó cũng e rằng đã nhận ra điều gì đó từ lâu rồi.

Nhưng không, người đứng bên cạnh hai người bọn họ lại là hai tên ngốc còn chưa từng yêu đương.

Lăng Tử Việt chẳng nhận ra chút gì kỳ lạ giữa Vinh Nhung và Vinh Tranh, trái lại còn ngưỡng mộ đến phát khóc. Anh trai y mà chịu ngừng dùng quần áo đánh y thôi là đã cảm tạ trời đất rồi, đừng nói đến chuyện còn giúp mặc quần áo vào rồi lại cởi ra như vậy!

Giản Dật cũng có chút ngưỡng mộ. Hắn không có anh chị em nào, thấy Vinh Nhung và anh trai cậu ấy thân thiết như thế, cậu cũng muốn có một người chị hoặc em trai em gái cho riêng mình. Còn anh trai thì… thì thôi vậy…

Giản Dật và Lăng Tử Việt đến bệnh viện thăm Vinh Nhung. Bây giờ Vinh Nhung xuất viện, hai người họ cũng cùng đi ra khỏi sảnh cấp cứu.

Vinh Nhung được đưa thẳng từ hiện trường vụ hỏa hoạn đến bệnh viện bằng xe cấp cứu, sau đó được đưa ngay vào sảnh cấp cứu. Khi ở đó cậu không cảm thấy quá lạnh, nhưng vừa bước ra ngoài, cơn gió lạnh lập tức tạt vào mặt, lúc này mới nhận ra bên ngoài thực sự rất rét. Lúc này trời đã hơi tối, không có nắng, so với buổi chiều còn lạnh hơn nhiều.

Vinh Tranh cũng chỉ mặc một bộ vest bên ngoài. Vinh Nhung mím môi, sớm biết vậy thì đã không mặc áo khoác của anh trai rồi. Giờ mà cậu dám trả lại áo, chắc chắn anh trai cậu sẽ giận mất. Cậu kéo tay Vinh Tranh, cố tình đi chậm lại, cùng anh trai đi ra phía sau Lăng Tử Việt và Giản Dật, theo sau lưng họ mà bước. Hai cái \”lá chắn gió\” di động này, dùng thật là tốt.

Lăng Tử Việt lập tức phát hiện ra. Y vốn định trêu chọc Vinh Nhung một câu \”cậu còn biết xấu hổ không đấy?\” nhưng liếc mắt thấy Vinh Tranh cũng đang dùng y và Giản Dật làm lá chắn gió liền bực bội quay đầu lại: \”Lông mềm mềm, cậu làm hư cả anh trai mình rồi!\”

Vinh Nhung chẳng hiểu trong lòng Lăng Tử Việt, anh trai cậu trước đây rốt cuộc là người tốt thế nào… Ừm, cũng không phải, anh trai cậu đúng là rất tốt.

Giản Dật dịu dàng nói: \”Vinh Nhung bị thương, là bệnh nhân, anh Vinh Tranh lại mặc ít như vậy. Hơn nữa dù họ có đứng sau lưng chúng ta hay không thì chúng ta cũng đều phải đi mà.

Giản Dật không hề để ý chuyện Vinh Nhung kéo Vinh Tranh đứng sau lưng họ để chắn gió, hắn quay đầu hỏi Vinh Nhung: \”Xe của hai người đỗ ở đâu vậy? Cần em và Lăng Tử Việt đưa hai người qua đó không?\”

Vinh Tranh đã gọi xe rồi. Anh vừa nhìn thấy chiếc xe thương vụ mình đặt trước đó chạy đến. \”Xe bọn anh đến rồi.\”

Lời vừa dứt, một chiếc xe thương vụ màu đen dừng ngay trước sảnh cấp cứu.

Giản Dật có chút tiếc nuối, hôm nay hắn còn chưa nói được mấy câu với Vinh Nhung nữa. Hắn vẫy tay với Vinh Nhung: \”Vinh Nhung, vậy cậu nghỉ ngơi cho tốt nhé.\”

Vinh Nhung gật đầu.

Lăng Tử Việt thấy mình đến đây chưa được năm phút đã phải đi bèn oán trách: \”Sớm biết cậu chỉ không nói chuyện được một lúc thôi thì bọn tôi đã không đến, đúng là phí thời gian.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.