Phòng cấp cứu ồn ào.
Một bệnh nhân bị tai nạn xe hơi đột nhiên xuất huyết ồ ạt, y tá gấp gáp gọi tên một bác sĩ, thúc giục bác sĩ nhanh chóng đến kiểm tra. Một đứa trẻ nghịch ngợm bị cửa kẹp vào ngón tay, đau đớn khóc ré lên, được cha mẹ ôm vào lòng dỗ dành.
Tiếng rên rỉ đau đớn của bệnh nhân, tiếng khóc của người nhà, tiếng bánh xe giường bệnh lăn nhanh qua, tiếng máy móc y tế… Tất cả vào khoảnh khắc này đều tan biến khỏi tai Vinh Nhung.
Nhịp tim cậu đập nhanh đến mức bất thường.
Vinh Nhung vừa uống nước, môi cậu còn ướt, một giọt nước đọng lại trên môi. Vinh Tranh đưa đầu lưỡi liếm đi giọt nước ấy.
Môi hơi ngứa, mặt Vinh Nhung lập tức đỏ bừng.
Vinh Tranh buông tay đang nâng cằm cậu ra.
Màu đỏ trên mặt Vinh Nhung đã lan đến tận vành tai. Vinh Tranh cúi đầu, nhẹ hôn lên vành tai đỏ ửng ấy. Đôi tai cậu càng đỏ hơn, gò má cũng nóng bừng, bỏng rát.
Vinh Tranh liếc nhìn cậu: \”Chỉ hôn một cái mà gan cũng bay mất luôn rồi?\” Trước đó ai mới là người tán tỉnh anh hăng say lắm?
Vinh Nhung bị đau họng, không tiện lên tiếng, chỉ lặng lẽ dùng ánh mắt nói: \”Đừng chọc em.\”
Trông cậu giống như một bé hồ ly nhỏ trốn trong hang, trừng đôi mắt cảnh cáo anh đừng trêu ghẹo nữa, nếu không cậu sẽ cào anh đấy. Vinh Tranh cong môi cười, tay nhẹ nhàng xoa vành tai nóng bừng của cậu: \”Vậy em hôn lại đi?\”
Vinh Nhung lập tức ngẩng đầu, nhìn chằm chằm anh trai mình, có chút không thể tin nổi—lời này mà cũng có thể thốt ra từ miệng anh sao?
Sắc mặt Vinh Tranh vẫn bình thản như thường: \”Ngoài cổ họng ra còn chỗ nào không thoải mái không?\”
Vinh Nhung lắc đầu.
\”Anh đi hỏi y tá xem bao giờ có kết quả chụp CT phổi của em.\”
Tay Vinh Tranh bị giữ lại. Anh cúi mắt nhìn xuống, Vinh Nhung nắm lấy tay anh, năm ngón tay đan chặt với tay anh, mười ngón giao nhau. Đó là một động tác đầy sự ỷ lại.
Trái tim Vinh Tranh mềm nhũn, anh phản xạ siết chặt bàn tay cậu lại. Vinh Nhung nhắm mắt, vành tai đỏ bừng, ngẩng mặt lên, chậm rãi tiến sát về phía anh.
Vinh Tranh nói: \”Đây là bệnh viện.\”
Đôi mắt Vinh Nhung lập tức mở to, ánh mắt đầy vẻ tố cáo—không thể nào! Vừa rồi là ai hôn môi cậu, ai hôn tai cậu? Tên lưu manh đó là ai chứ?!
Đôi mắt hồ ly nhỏ tròn xoe, tràn đầy oán trách—rõ ràng đã chủ động dâng trái cây, vậy mà khi cậu chủ động đòi, anh lại không chịu cho nữa.
Vinh Tranh khẽ bật cười, anh cúi đầu, hôn lên đôi môi nhỏ của cậu. Lần này, trên môi Vinh Nhung không còn giọt nước nào nữa, bởi vì nó đã bị anh liếm đi từ trước. Nhưng môi vẫn ngọt như cũ. Đầu lưỡi anh dịu dàng mở ra môi cậu, Vinh Nhung lập tức siết chặt bàn tay đang đan chặt với tay anh, ngón tay co lại.
Tiếng bước chân gấp gáp vang lên. \”Xoẹt\” một tiếng, rèm che bị ai đó mạnh tay kéo ra—
. . .