\”Cảm ơn anh, Evan.\”
Đã đến khách sạn, Vinh Nhung tháo dây an toàn, khoác lại chiếc áo lông vũ mà cậu đã cởi ra khi lên xe rồi cảm ơn Evan.
Tối nay thật sự nhờ có Evan. Vừa lên xe không bao lâu thì trời đổ mưa. Nếu không có Evan đưa về, có lẽ cậu đã phải vừa dầm mưa vừa đứng bên đường bắt xe.
Vinh Nhung mở cửa xe bước xuống, chợt nghe Evan nói: \”Đợi một chút.\”
Cậu khó hiểu quay đầu lại, đúng lúc đó điện thoại reo lên. Nhìn thấy tên người gọi, cậu hơi bất ngờ.
\”Anh?\”
Dưới ánh mắt chăm chú của Vinh Duy Thiện, anh bất đắc dĩ hỏi: \”Em về đến khách sạn chưa?\”
Hửm? Sao anh biết cậu đang trên đường về khách sạn? Ba nói cho anh sao? Hay là…
\”Ừ, đến rồi. Ba có đang ở bên cạnh anh không?\”
Vinh Duy Dật điên cuồng lắc đầu với Vinh Tranh, còn khoa trương nhép miệng không thành tiếng: \”Nói ba không có ở đây!!!\”
Cửa ghế phụ mở ra, Evan che ô đứng bên ngoài xe. Hóa ra hắn vừa vòng ra sau cốp để lấy ô.
Vinh Nhung hơi bất đắc dĩ, cậu nói với Evan: \”Evan, tôi tự vào được mà.\” Chỉ mấy bước thôi, cậu có thể tự chạy vào khách sạn.
\”Tối hôm nay cậu uống rượu rồi dầm mưa dễ bị cảm lắm. Đi thôi, tôi đưa cậu vào.\”
\”Được rồi, cảm ơn anh.\”
Vinh Nhung cảm ơn Evan, xuống xe rồi nói với Vinh Tranh ở đầu dây bên kia: \”Anh, em vào khách sạn rồi, lát nữa gọi lại cho anh.\”
Điện thoại bị cúp máy, cuộc gọi kết thúc.
Vinh Duy Thiện kích động kêu lên: \”Vừa nãy trong điện thoại, ba nghe thấy giọng của người nước ngoài kia, tuyệt đối không nhầm được! Ba đã nói thằng đó không có ý tốt mà? Không thì tại sao Nhung Nhung đã đến khách sạn rồi nó vẫn còn phải đưa tận vào? Đều là đàn ông với nhau, có gì mà cần đưa đón cơ chứ?!\”
Là vì Nhung Nhung đã uống rượu, Paris lúc này lại đang mưa, đối phương quan tâm nên mới đưa cậu về khách sạn. Nhưng nếu nói thật có khi ba lại càng lo lắng hơn, Vinh Tranh đành phải lảng tránh: \”Rất có thể đối phương cũng ở cùng khách sạn với Nhung Nhung. Em ấy nói lát nữa sẽ gọi lại, con đợi điện thoại của em ấy là được rồi, ba đừng lo. Giờ cũng muộn rồi, ba về phòng nghỉ ngơi trước đi ạ.\”
Vinh Duy Thiện vẫn không chịu nhúc nhích: \”Không được, ba phải ngồi đây đợi! Đợi Nhung Nhung gọi lại!\”
Vinh Tranh: \”…\”
. . .
Vinh Nhung đứng trước cửa khách sạn, nói với Evan vừa đưa mình về: \”Đến rồi, cảm ơn anh, Evan, anh cũng mau về nghỉ ngơi đi.\”
\”Được, cậu cũng nghỉ ngơi sớm nhé, Rucas. Chúc ngủ ngon.\”
\”Ngủ ngon.\”
Evan rời đi.
Vinh Nhung nhìn bóng lưng Evan khuất dần trong màn mưa, không nhịn được lại tự cười nhạo bản thân nghĩ nhiều.
Nhổ tận gốc hoa hồng gì đó, chắc chỉ là lời nói đùa của Bay thôi nhỉ.