[Đam Mỹ] Nam Phụ Bia Đỡ Đạn Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả – Chiết Chi (Chưa Beta) – Chương 74: Phá vỡ mọi kỷ lục đặt trước nước hoa mới của Versa – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam Mỹ] Nam Phụ Bia Đỡ Đạn Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả – Chiết Chi (Chưa Beta) - Chương 74: Phá vỡ mọi kỷ lục đặt trước nước hoa mới của Versa

Vinh Nhung nói lời tạm biệt, do mạng bị trễ, video trong khung trò chuyện bị giật một chút.

Sau đó, cuộc gọi chính thức kết thúc, màn hình biến mất.

Vinh Duy Thiện càng nghĩ càng thấy có gì đó không ổn.

\”Không đúng! Tiểu Lam, em có thấy Nhung Nhung hôm nay có gì đó lạ không? Nó cứ như đang nôn nóng muốn cúp máy vậy. Trước đây chỉ cần là gọi video với Tiểu Tranh, hai anh em ít nhất cũng trò chuyện cả buổi. Hôm nay mới nói được mấy câu đã cúp rồi. Hai người nói xem, có phải nó đang vội đi hẹn hò với cái tên \”quần áo rách\” đó không?\”

\”Em thấy anh nghĩ nhiều rồi. Với tính cách của Nhung Nhung nếu thích ai, nó không dám nói ra sao? Em thấy ngoài anh suốt ngày nhắc đến \”quần quần áo áo\” kia thì Nhung Nhung chưa chủ động nhắc đến mấy lần đâu.\”

\”Em nói vậy, hình như… cũng có lý. Hồi đó nó vì Chu Chỉ mà còn dám come out, chẳng có lý gì thích một người nước ngoài lại đột nhiên nhát gan cả. Haizz, con đi ngàn dặm cha lo lắng. Nó không ở trước mặt anh, anh mới suy nghĩ lung tung thôi. Nếu nó ở ngay trước mặt anh, anh đâu có suy nghĩ lung tung làm gì. Em nói xem, hôm qua anh còn bảo dì Ngô trải sẵn chăn bông mùa đông trong phòng cho nó, định kêu nó về nhà ở mấy ngày. Giờ hay rồi, lại phải hoãn gần một tháng mới về được.\”

\”Làm nhà điều chế nước hoa vẫn luôn là ước mơ của nó, bây giờ \”Mỹ nhân say ngủ\”sắp ra mắt, vào thời điểm quan trọng thế này, chúng ta là cha mẹ đương nhiên phải là chỗ dựa vững chắc nhất cho nó rồi. Đừng có suốt ngày nói mấy chuyện \’đáng lẽ ra\’ trước mặt Nhung Nhung nữa. Nếu không, nó ở nước ngoài cũng chẳng yên tâm mà cứ phải lo lắng cho chúng ta.\”

\”Nó có lo lắng cho chúng ta không? Nếu lo lắng thì sao lại vội vàng cúp máy như vậy? Anh thấy nó vui quên cả đường về rồi ấy chứ.\”

\”Đúng, đúng. Nó không nhớ anh, nhớ em nên mới ngày nào cũng gọi video cho em, anh chỉ là tiện thể được ké thôi. Lần sau nó gọi video tới, em sẽ không gọi anh nữa, dù sao trong mắt anh, con trai cũng là vui quên đường về rồi mà.\”

\”Tiểu Lam…\”

Giữa tiếng cãi vã của cha mẹ, Vinh Tranh đi lên lầu.

Anh đẩy cửa phòng, thấy Bạc Hà đang nằm trên giường mình. Nghe thấy tiếng mở cửa, nó ngẩng đầu nhìn anh.

Vinh Tranh bước vào phòng, mắt chạm vào đôi mắt mèo màu hổ phách của Bạc Hà, trầm giọng nói: \”Chẳng phải đã bảo không được lên giường rồi sao?\”

Lúc nào cũng cọ lông đầy giường anh khiến dì Ngô phải thay chăn ga gối đệm mỗi ngày.

\”Meo~~~\”

Bạc Hà vươn chân trước, há miệng, để lộ hàm răng sắc nhọn, ngáp một cái thật to.

Vinh Tranh bước tới, \”Xuống đi.\”

Bạc Hà cong người, bước những bước chân nhỏ nhẹ nhàng, ngẩng đầu lên: \”Meo~~~\”

Cuối cùng Vinh Tranh vẫn không đuổi mèo xuống giường. Anh xoay người đi lấy quần áo sạch trong tủ, vừa dặn con mèo đang nằm trên chăn mình: \”Không được cọ lông đầy giường, nhớ chưa?\”

Bạc Hà đang liếm móng vuốt, chẳng buồn để ý đến ông bác của mình.

Vinh Tranh chạm nhẹ vào tai nó, \”Là Nhung Nhung chiều hư mày, có ổ thì không nằm cứ thích leo lên giường ngủ.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.