\”Evan?\”
Vinh Nhung tạo dáng xong, chỉ thấy Evan cầm điện thoại nhưng mãi không có động tĩnh gì. Cậu ngồi thẳng dậy, nghi hoặc lên tiếng.
Evan lộ vẻ áy náy, vô cùng xin lỗi nói: \”Xin lỗi, vừa rồi tôi chưa tìm được góc chụp đẹp.\”
Hắn lùi lại một chút để có thể lấy trọn vẹn hình ảnh của Vinh Nhung vào khung hình: \”Được rồi, tôi sắp chụp đây.\”
Vinh Nhung gật đầu, lại tựa vào ghế sofa, ánh mắt hờ hững lướt qua ống kính, khóe môi khẽ nhếch lên, trông còn lười biếng tùy ý hơn ban nãy.
Evan tìm được góc chụp ưng ý, \”OK.\”
Vinh Nhung ngồi thẳng dậy.
Evan đưa điện thoại cho cậu: \”Cậu xem đi, thích không? Nếu không thích tôi có thể chụp lại vài tấm nữa.\”
Vinh Nhung cầm lấy điện thoại, chỉ nhìn thoáng qua mà đã bị chính mình trong ống kính của Evan làm cho kinh ngạc. Bất kể là ánh sáng hay bố cục đều đạt đến trình độ bậc thầy, chẳng khác gì tác phẩm của một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp.
Cậu rời mắt khỏi bức ảnh, nghiêm túc nói với Evan: \”Evan, nếu anh theo đuổi sự nghiệp nhiếp ảnh nhất định sẽ trở thành một nhiếp ảnh gia chân dung xuất sắc.\”
Evan ngạc nhiên vui vẻ: \”Thật sao? Có lẽ tôi nên cầm máy ảnh đi chụp những người qua đường vội vã.\”
Vinh Nhung bắt chước giọng điệu của hắn, khẽ cười nói: \”Có lẽ đó sẽ là một ý tưởng không tệ.\”
Có người đến chào hỏi Evan, chưa đợi hắn lên tiếng, Vinh Nhung đã chủ động nói: \”Anh cứ đi đi, không cần cố ý ở lại với tôi.\”
Evan vẫn có chút không yên tâm, đôi mắt xanh chăm chú nhìn Vinh Nhung: \”Rucas, cậu chắc là ổn chứ? Nếu cần tôi giúp gì…\”
\”Tôi chắc chắn mà, Evan, anh đi đi, bạn anh vẫn đang đợi kìa.\”
Evan áy náy nhìn Vinh Nhung một cái, cầm ly cocktail mang theo lúc nãy rồi cùng bạn rời đi.
Vinh Nhung ngồi một mình trên ghế sofa tỉnh rượu, tiện tay cập nhật một dòng trạng thái trên trang cá nhân —
\”DAY 1.\”
Ảnh đính kèm chính là bức ảnh Evan vừa chụp, cậu ngồi tựa vào ghế sofa, ánh mắt thờ ơ.
. . .
Vinh Nhung không gửi riêng bức ảnh này cho anh trai mình. Anh cậu thông minh như vậy, chỉ cần nhìn thoáng qua cũng sẽ nhận ra dụng ý của cậu. Thái độ của Vinh Tranh đã rất rõ ràng, nếu cậu gửi riêng bức ảnh này cho anh, chắc chắn anh sẽ nghĩ cậu đang cố tình gây chuyện, sẽ càng chẳng buồn để ý đến cậu.
Nhưng đăng lên trang cá nhân lại khác.
Cậu không gửi riêng cho một mình anh trai nhưng anh cũng biết bức ảnh này là cậu cố ý đăng để anh nhìn thấy, lại chẳng thể làm gì được cậu.
Lúc này ở trong nước chắc tầm hai, ba giờ chiều. Mọi người hoặc đi làm hoặc đi học. Vinh Nhung nghĩ rằng bài đăng của mình chắc sẽ chẳng có ai xem, huống hồ cậu đã từng xoá bớt danh bạ WeChat, hiện giờ cũng không còn bao nhiêu bạn bè.