Một chiếc khăn tắm trùm lên mặt Vinh Nhung, ngay sau đó là giọng nói lạnh lùng của Vinh Tranh rơi xuống: \”Em quản cái rắm.\”
Vinh Nhung hầu như chưa từng nghe anh trai mình nói tục, nghe xong liền cảm thấy buồn cười.
Thực sự là chưa từng nghe ai chửi thề mà lại khiến cậu cười đến mức này, liền bật cười thành tiếng.
Vinh Tranh vỗ lên đầu nhóc ngốc: \”Cười cái gì.\”
Rồi quay người đi vào phòng tắm để sấy tóc.
Vinh Nhung kéo khăn ra khỏi đầu, nhảy xuống giường, cầm khăn trong tay rồi đuổi theo: \”Anh, chẳng lẽ anh ngại à? Nói đi, lần đầu tiên anh mơ mấy giấc mơ màu sắc là khi nào vậy? Có phải đã nhiều năm rồi không?\”
Gì mà nhiều năm rồi? Cậu tưởng anh là đồ cổ à?
\”Rầm\” một tiếng, Vinh Tranh đóng sập cửa phòng tắm, tiện thể cũng ngăn luôn cái giọng phiền phức kia bên ngoài.
Mũi Vinh Nhung suýt chút nữa đập vào cửa.
\”Anh, anh cũng quá xa lạ rồi! Em là em trai anh mà, sao lại khóa cửa với em? Vinh Tranh, mở cửa ra đi!\”
Vinh Tranh chẳng thèm để ý, lấy máy sấy tóc từ trong tủ ra.
Vinh Nhung không chịu bỏ cuộc, đứng ngoài gõ cửa: \”Anh! Anh! Khăn của anh vẫn còn ở chỗ em này! Anh không cần khăn nữa à? Vinh Tranh, Tranh Tranh, Tiểu Tranh Tranh…\”
Trong phòng tắm chỉ vang lên tiếng máy sấy tóc đang hoạt động.
Vinh Nhung ngồi xổm ngay trước cửa, cậu không tin anh mình có thể mãi không ra ngoài.
Khi Vinh Tranh ra khỏi phòng tắm, không để ý bị Vinh Nhung đang ngồi xổm dưới đất quét chân, suýt chút nữa ngã sấp mặt.
Thằng nhóc vừa rồi còn ngồi xổm như một cây nấm lập tức bật dậy: \”Anh, rốt cuộc anh đã từng ——\”
Vinh Tranh bị chọc tức đến bật cười: \”Vinh Nhung, còn chưa xong à?\”
\”Em tò mò mà. Anh, đến giờ anh vẫn chưa yêu đương đúng không? Vậy bao năm nay, anh toàn phải tự mình tự lực cánh sinh à?\”
Vinh Tranh bị quấy rầy đến phát bực, mặt lạnh xuống: \”Hoặc là im lặng đi ngủ, hoặc là ra ngoài. Chọn một trong hai.\”
\”Em không chọn cái nào…\”
Giây tiếp theo, Vinh Nhung bỗng cảm thấy cả người bồng bềnh, đầu cắm xuống dưới, bị Vinh Tranh vác lên vai, thân thể bị cưỡng chế di chuyển ——
Anh trai cậu vậy mà dám không hề xin phép cứ thế mà vác cậu lên! ! !
Giờ này chắc ba mẹ đã ngủ rồi, Vinh Nhung không dám hét toáng lên chỉ có thể giãy giụa hết mức, đấm vai anh mình, ngay cả khăn trong tay cũng rơi xuống đất, đè nén giọng mà hét lên: \”Anh, thả em xuống ngay! Vinh Tranh! ! ! Vinh Tranh! ! ! Mau thả em xuống!\”
\”Anh! Anh! Em chóng mặt, buồn nôn, muốn ói…\”
Giọng Vinh Nhung nhỏ dần, tràn đầy vẻ đau đớn.
Biết thừa cái ranh con này chín mười phần là đang giả vờ nhưng Vinh Tranh vẫn không dám đánh cược với một phần trăm còn lại. Anh thả cậu xuống: \”Còn tò mò không?\”