Vinh Tranh liếc nhìn về phía biệt thự, Giản Dật đã cùng ba mẹ vào trong.
Anh buông bàn tay đang che mắt Vinh Nhung ra, hỏi: \”Muốn lên xe anh trước không?\”
Vinh Nhung nhìn anh trai, chậm rãi gật đầu.
Cậu được Vinh Tranh nắm tay dắt lên xe.
\”Ba vừa gọi điện cho anh nói trên đường về nhà ba mẹ gặp Giản Dật đang giao hoa. Xe điện của cậu ấy bị hỏng không khởi động được. Ba bảo tài xế tấp vào lề, gọi thợ đến sửa, xe điện đã bị kéo về xưởng. Vì cũng gần đến giờ cơm mà chỗ đó cách khu nhà mình không xa nên tiện thể đón cậu ấy về ngồi chơi. Trước giờ ba mẹ chưa từng đón Giản Dật về nhà, càng không có chuyện giấu em đưa cậu ấy về ở luôn đâu, đừng nghĩ nhiều.\”
Vinh Tranh siết nhẹ tay Vinh Nhung.
Lúc nhận được cuộc gọi đầu tiên từ ba – Vinh Duy Thiện, xe của Vinh Tranh vừa rời khỏi công ty.
Đến khi lái xe vào khu nhà, anh lại nhận được cuộc gọi ba đã về đến nhà. Đồng thời cũng trông thấy Vinh Nhung khoác một chiếc áo lông vũ màu trắng đang đứng trước cửa,.
Anh đoán Vinh Nhung chắc chắn sẽ hiểu lầm, vì thế liền tấp xe vào dải cây xanh ven đường, đưa tay che mắt cậu.
Vinh Nhung khẽ cười: \”Em không nghĩ nhiều đâu. Em còn chưa kịp nghĩ gì mà anh đã che mắt em rồi. Hơn nữa chẳng phải Giản Dật cũng là con ba mẹ sao? Dù sau này cậu ấy có dọn vào sống cũng là chuyện hiển nhiên thôi mà.\”
Những gì mắt nhìn thấy chưa chắc đã là sự thật. Phần lớn thời gian ngay cả khi tận mắt chứng kiến cũng chỉ là một phần của câu chuyện. Anh trai bảo cậu đừng nghĩ nhiều, cậu cũng liền thuận theo, không để bản thân suy diễn thêm.
Nhiều khi phiền não của con người chính là do suy nghĩ quá nhiều, tự mình chuốc lấy rắc rối. Cậu không định làm chuyện đó.
Vinh Tranh nhíu mày: \”Em cũng là con của nhà họ Vinh.\”
Vinh Nhung cong mắt cười, khẽ đáp: \”Ừm.\”
Bàn tay Vinh Tranh vẫn nắm lấy tay cậu, tay còn lại xoa đầu cậu một cái.
Tóc Vinh Nhung dài ra rồi, chạm vào không còn đâm tay như trước, lòng bàn tay anh cảm nhận được sự mềm mại, bèn nói: \”Để tóc dài thêm chút rồi đi cắt, lần này đừng cạo đầu đinh nữa. Trời lạnh rồi, cạo như vậy em chịu không nổi đâu.\”
Thật ra cũng không quá lạnh, chỉ cần quen là được.
Ít nhất kiếp trước là vậy. Nhưng cơ thể này chưa từng chịu khổ, cậu cũng không chắc mình có chịu nổi không. \”Vậy thì để dài rồi đến hè lại cắt?\”
Vinh Tranh liếc cậu: \”Em có chấp niệm gì với đầu đinh thế?\”
\”Tiện mà. Gội đầu nhanh, khỏi cần sấy tóc, lấy khăn lau một cái là khô.\”
Cậu vốn định đợi hết cảm rồi đi cắt tóc nhưng gần đây bận học quá nên quên mất.
\”Mùa đông đừng cắt, để hè năm sau rồi tính.\”
Vinh Nhung cong môi cười: \”Ừm, nghe lời anh.\”
. . .
Từ khu chung cư Vinh Nhung đang ở về nhà không xa lắm, nhưng đến giờ này thì đoán chừng là cậu chắc vừa tan học, xuống xe buýt rồi đi bộ qua.