[Đam Mỹ] Nam Phụ Bia Đỡ Đạn Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả – Chiết Chi (Chưa Beta) – Chương 67: Dỗ dành – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam Mỹ] Nam Phụ Bia Đỡ Đạn Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả – Chiết Chi (Chưa Beta) - Chương 67: Dỗ dành

\”Meo ~~~ Meo ~~~\”

Vinh Nhung đẩy nhóc con đang cọ qua cọ lại bên đầu mình ra, \”Bạc Hà, đừng quậy nữa ~~~ đi tìm bác của con đi.\”

\”Meo ~~~\”

Bạc Hà nhẹ nhàng nhảy lên bụng Vinh Nhung.

Một cú nhảy nhẹ nhàng, nhưng tiếp đất… thì không hề nhẹ nhàng. Vinh Nhung hừ một tiếng, bị hành hạ đến tỉnh luôn.

Bị con mèo dẫm thẳng lên người mà tỉnh giấc, Vinh Nhung lập tức hất cái nhóc đang đi catwalk trên bụng mình xuống, giọng đầy vẻ khó chịu khi vừa ngủ dậy, \”Chẳng phải đã bảo con đi tìm bác…\”

Vinh Nhung ngồi dậy, vừa mở mắt ra liền thấy không gian chật hẹp xung quanh, chợt nhận ra—

Cậu không còn ở nhà nữa.

Cậu đã dọn ra ngoài ở một mình.

\”Meo, meo ~~~\”

Vinh Nhung xuống giường đi ra phòng khách, Bạc Hà cũng nhảy xuống, chạy theo.

Cậu kiểm tra thức ăn cho mèo trước, thấy vẫn còn một nửa, trong bát vẫn còn cá khô, nước cũng còn, nhìn qua khay vệ sinh, vẫn sạch sẽ.

Cậu xoay người lại, cúi đầu nhìn nhóc con đang kêu meo meo, \”Vậy rốt cuộc con kêu cái gì?\”

Bạc Hà đi vòng quanh cái bát đầy thức ăn một lượt, ngẩng đầu lên đầy bất mãn, \”Meo ~~~\”

Một người một mèo, bốn mắt nhìn nhau.

Vinh Nhung: \”… Con, đừng nói với ba là con muốn ăn thanh dinh dưỡng đấy nhé?\”

\”Meo ~~~ Gừ.\”

Vinh Nhung: \”…\”

Cậu đi lấy một thanh dinh dưỡng, xé ra, bóp vào bát. Bạc Hà vừa ngửi thấy mùi lập tức quay đầu chạy lon ton đến, vùi đầu vào ăn ngon lành.

\”Con đúng là bị bác chiều hư rồi!\”

Cái thói quen sáng sớm đã đòi ăn thanh dinh dưỡng này, ngoài cái ông bác sáng nào cũng dậy chạy bộ của nó ra còn ai khác có thể nuôi ra được chứ!

Đuôi Bạc Hà đong đưa, tiếp tục vùi đầu ăn.

. . .

Vinh Nhung quay về phòng ngủ, lấy điện thoại chụp lại cảnh con mèo đang ăn, gửi cho anh trai rồi oán trách—

\”Anh! Anh xem anh chiều nó thành cái dạng gì rồi đây! 5 giờ 07 phút sáng, nó chọc em dậy bắt em cho nó ăn thanh dinh dưỡng!!\”

Vinh Tranh không trả lời.

Lúc này Vinh Nhung mới nhớ ra, anh cậu luôn dậy lúc 5 giờ rưỡi, đúng 6 giờ ra ngoài chạy bộ, khoảng 6 giờ rưỡi mới chạy về.

Hôm nay Bạc Hà dậy sớm như vậy chắc là do chưa quen với môi trường mới nên mới quấy phá sớm hơn bình thường.

Vinh Nhung đưa tay xoa đầu Bạc Hà, \”Bạc Hà, nhớ bác à?\”

Bàn tay trên đầu quá vướng víu, cản trở công cuộc ăn uống, Bạc Hà lắc đầu, tiếp tục cắm đầu ăn.

Vinh Nhung khẽ cười, thì thầm: \”Con nhớ anh ấy lắm phải không? Ba cũng nhớ anh ấy lắm…\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.