Cửa phòng khẽ khàng đóng lại, Vinh Nhung rời đi.
Trong bóng tối, Vinh Tranh mở mắt, đưa tay day day huyệt thái dương đang âm ỉ đau.
Hôm đó khi Vinh Nhung có phản ứng với anh, Vinh Tranh đã nhận ra. Vinh Nhung ngồi trên người anh, khoảng cách gần đến vậy, làm sao anh có thể hoàn toàn không cảm nhận được. Vì thế ngay sau bữa tối hôm đó, anh đã rời đi.
Đêm đó về nhà, anh suy nghĩ suốt một đêm, nghĩ xem rốt cuộc đã sai ở đâu. Vinh Nhung từ khi nào lại bắt đầu có suy nghĩ khác lạ với anh, người anh trai của mình.
Thực ra, chuyện này cũng không phải hoàn toàn không có dấu vết.
Lần đó khi họ mua cua về, anh rửa tay xong, Vinh Nhung đã hôn vào lòng bàn tay anh. Khi đó anh đã cảm thấy hơi khác lạ nhưng rất nhanh tự thuyết phục bản thân rằng đó chỉ là một sự cố ngoài ý muốn.
Bao gồm cả những lần Vinh Nhung ôm anh từ phía sau, nũng nịu đòi ôm, đòi anh mặc quần áo giúp, anh cũng luôn tự nhủ rằng đó chỉ là sự thân thiết của Vinh Nhung dành cho người anh trai của mình.
Cho đến… hôm đó, khi anh đứng trên ban công phòng Vinh Nhung nhìn thấy chiếc quần lót ướt còn chưa khô, bị Vinh Nhung luống cuống đẩy ra khỏi phòng, anh không thể tự lừa dối bản thân nữa.
Suy đoán của anh hoàn toàn được chứng thực, Nhung Nhung thực sự đã có tư tâm với anh.
Sở thích của những chàng trai trẻ chưa hoàn toàn định hình, tình cảm của họ thường đến nhanh mà cũng đi nhanh.
Giống như trước đây, Vinh Nhung từng thích Chu Chỉ đến mức bất chấp sự phản đối của anh và ba mẹ vẫn kiên quyết theo đuổi, thậm chí sẵn sàng chống lại cả thế giới vì Chu Chỉ. Vậy mà sau khi ba mẹ và anh để mặc, cậu lại tự động xa cách y.
Anh cũng từng thấy ảnh của Giản Dật trong điện thoại Vinh Nhung nhưng kết quả là hai người họ cũng không phát triển xa hơn như anh từng nghĩ.
Vinh Tranh vốn định chọn cách phớt lờ.
Vinh Nhung thích con trai, mà anh lại là người đàn ông thân cận nhất bên cạnh nên mới khiến Vinh Nhung nhầm lẫn giữa tình thân và tình yêu.
Anh tin rằng theo thời gian khi Vinh Nhung gặp được người mình thực sự thích, cậu sẽ nhận ra rằng tình cảm dành cho anh không phải là tình yêu mà chỉ là sự quyến luyến giống như hội chứng chim non.
Anh giả vờ như không hiểu tâm ý ẩn giấu trong bài hát đêm đó, giả vờ không nhận ra ánh mắt trắng trợn, không chút che giấu của Vinh Nhung vào buổi sáng hôm sau.
Lời tỏ tình của Vinh Nhung nằm ngoài dự liệu của anh.
Anh cứ nghĩ rằng Vinh Nhung sẽ duy trì hiện trạng, ít nhất… sẽ không nhanh như vậy.
Vinh Tranh bật đèn.
Anh mở ngăn kéo, lấy ra bao thuốc và bật lửa.
Thoáng nhìn thấy tay áo bộ đồ ngủ của mình, Vinh Tranh lại đặt thuốc lá và bật lửa trở lại.
. . .
Say rượu cộng với mất ngủ khiến Vinh Tranh không thể dậy ngay khi nghe chuông báo thức reo như thường ngày.