Khi Vinh Tranh về đến nhà thì trời đã rất khuya.
Căn nhà tối đen như mực.
Ánh mắt anh trầm xuống, đổi dép rồi lên lầu. Cửa phòng Vinh Nhung không đóng, anh chỉ cần đẩy nhẹ là cánh cửa mở ra.
Anh bước vào.
Phòng Vinh Nhung cũng không bật đèn. Vinh Tranh bật đèn ngủ, ánh sáng vàng ấm áp lan tỏa khắp không gian.
Vinh Nhung đang nằm trên giường, ngủ say, tay vẫn nắm chặt điện thoại, trên người không đắp chăn.
Vinh Tranh nhíu mày, cởi áo vest, đi đến bên giường, cúi người định rút điện thoại khỏi tay em trai. Nhưng vừa chạm vào Vinh Nhung vô thức siết chặt hơn trong giấc ngủ.
Vinh Tranh: \”…\”
Vinh Tranh không thể làm gì khác ngoài tùy ý cậu.
Chăn điều hòa trên giường quá mỏng, Vinh Tranh mở tủ lấy ra một chiếc chăn mỏng dành cho mùa đông.
Như có cảm giác, trong mơ màng, Vinh Nhung mơ hồ nhận ra hình bóng quen thuộc. Cậu mở mắt ngồi dậy, dụi mắt nhìn bóng lưng anh trai: \”Anh?\”
Vinh Tranh ôm chăn trở lại bên giường: \”Cổ họng em bị sao thế?\”
Giọng của Vinh Nhung khàn đặc hơn nhiều so với buổi sáng.
Cậu giơ tay chỉ vào cổ họng: \”Đau.\”
Vinh Tranh trầm giọng: \”Há miệng ra để anh xem.\”
Vinh Nhung: \”A ~~~\”
Hạch sưng đỏ rõ rệt, có vẻ bị viêm. Vinh Tranh đưa tay sờ trán cậu, cảm giác nóng ran.
Có lẽ cảm lạnh sáng nay đã trở nặng, dẫn đến viêm họng và sốt cao.
\”Anh đi lấy nhiệt kế, có vẻ em bị sốt rồi.\”
Vinh Nhung không ngạc nhiên lắm. Hèn gì cả ngày hôm nay cậu cứ thấy buồn ngủ, đầu nặng trịch. Cậu còn tưởng chỉ là cảm lạnh nặng hơn.
Vinh Tranh định đứng lên đi lấy nhiệt kế nhưng bị cậu kéo tay giữ lại.
Vinh Nhung ngước mặt lên: \”Muốn ôm trước đã.\”
Vinh Tranh cúi đầu nhìn cậu: \”… Em còn nhỏ lắm sao?\”
Vinh Nhung nghiêm túc: \”So với anh thì… vẫn nhỏ mà.\”
\”Ngồi yên đấy.\”
Cậu giang hai tay: \”Ôm một cái đi!\”
Vinh Tranh: \”…\”
Thôi được, nể tình bệnh nhân nhỏ đang yếu ớt.
Anh cúi người ôm lấy nhóc con hay làm nũng.
. . .
Đo nhiệt độ xong, quả nhiên Vinh Nhung bị sốt.
39°1, sốt cao.
Vinh Tranh quyết định ngay lập tức: \”Anh đưa em đến bệnh viện.\”
Nhưng cậu kiên quyết không chịu: \”Không muốn đi. Cảm giác mấy tháng nay cứ đi bệnh viện hoài.\”
Cậu không thích mùi thuốc sát trùng trong bệnh viện, mỗi lần ngửi đều khiến mũi khó chịu.
Nghĩ một lúc, cậu đề xuất phương án thay thế: \”Anh, hay anh lấy cho em viên thuốc hạ sốt lần trước đi? Hôm trước anh uống vào là hạ sốt ngay còn gì? Em uống thử một viên, nếu vẫn không đỡ anh hẵng đưa em đến bệnh viện?\”