Vinh Nhung co rúm người lại, ôm lấy cơ thể đang lạnh lẽo của mình.
Cậu không thể kiểm soát được cơn run rẩy của mình.
Giấc mơ của cậu, vậy mà một phần đã trở thành sự thật.
Không, nếu tối qua cậu không kiên quyết bắt anh gọi điện cho ba mẹ, nếu ba mẹ tối qua cũng giống như những tài xế trên cao tốc Phù Dương, vì sương mù mà bị kẹt lại trên đường cao tốc…
\”Tính đến thời điểm phóng viên đưa tin, sương mù trên đoạn đường cao tốc Phù Dương đã hoàn toàn tan hết. Tuy nhiên, một số đoạn đường vẫn còn khá tắc nghẽn, mong các tài xế…\”
Vinh Nhung tắt ti vi.
Cậu đặt điều khiển từ xa trở lại bàn trà, đầu ngón tay lạnh ngắt.
Trong khoảng thời gian cậu hôn mê một tháng đó, có phải ba mẹ thực sự gặp chuyện không?
Ban đầu, cậu có phải đã trách nhầm ba mẹ, cũng trách nhầm cả anh trai không?
Lòng Vinh Nhung đau thắt lại.
Những giọt nước mắt to tròn rơi xuống từ hốc mắt cậu.
Phải làm sao đây?
Hình như cậu đã hiểu lầm một chuyện rất quan trọng, nhưng dường như cậu mãi mãi không thể làm rõ sự thật được nữa…
…
\”Sao lại ngủ ở đây? Muốn ngủ thì lên lầu ngủ đi.\”
Vinh Tranh từ trên lầu đi xuống, thấy Vinh Nhung cuộn tròn trên ghế sô pha thì thúc giục cậu lên lầu ngủ.
Anh đưa tay vỗ nhẹ lên người Vinh Nhung, cuối cùng cũng nhận ra sự khác thường của cậu ——
Cơ thể Vinh Nhung đang run rẩy.
Vinh Tranh biến sắc.
Anh ngồi xuống ghế sô pha, thử gọi một tiếng: \”Nhung ——\”
Vốn đang nằm quay vào trong, Vinh Nhung bất chợt xoay người lại, hai tay ôm chặt lấy Vinh Tranh, vùi mặt vào eo anh.
Tiếng nức nở bị kìm nén như một con thú nhỏ đang rên rỉ truyền vào tai Vinh Tranh.
Anh sững sờ, cúi đầu nhìn thiếu niên trong lòng đang khóc đến mức cả người đều run rẩy, trầm giọng hỏi: \”Có chuyện gì vậy? Hay lại gặp ác mộng rồi?\”
Người trong lòng khẽ gật đầu.
Vinh Tranh cảm thấy cổ họng khô khốc, lại là cơn ác mộng tối qua, giấc mơ thảm khốc về vụ tai nạn xe của ba mẹ sao?
Vinh Tranh như lúc nhỏ, nhẹ nhàng vỗ về lưng Vinh Nhung: \”Chỉ là mơ thôi. Sáng nay mẹ còn gọi điện hỏi em đã hạ sốt chưa. Ba mẹ đều bình an, khoảng trưa sẽ về đến nhà. Em sắp được gặp họ rồi, đừng lo.\”
Người trong lòng lại khẽ gật đầu.
Vinh Tranh kiên nhẫn xoa lưng cậu.
Vinh Nhung khóc đến kiệt sức rồi dần dần ngủ thiếp đi trong lòng Vinh Tranh.
Lúc đầu cậu ngủ không sâu, mỗi khi Vinh Tranh định đặt cậu xuống, cậu liền lo lắng mở mắt ra.
Vinh Tranh chỉ đành tiếp tục dỗ dành, để đầu cậu gối lên đùi mình.