[Đam Mỹ] Nam Phụ Bia Đỡ Đạn Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả – Chiết Chi (Chưa Beta) – Chương 64 (1): Muốn ôm ôm – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam Mỹ] Nam Phụ Bia Đỡ Đạn Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả – Chiết Chi (Chưa Beta) - Chương 64 (1): Muốn ôm ôm

Vinh Nhung giọng trầm buồn: \”Có một số sự ấm áp, một khi đã cảm nhận qua, thì dù chỉ một chút lạnh giá cũng trở nên không thể chịu nổi.\”

Vinh Tranh chẳng hề động lòng: \”Thế à? Vậy bây giờ anh vứt em ra ngoài cửa, ba mươi phút sau anh sẽ xem thử coi em có bị lạnh chết không.\”

Vinh Nhung hừ một tiếng: \”Đúng là người anh trai lạnh lùng.\”

\”Tránh ra, anh đi rót nước sôi đây.\”

Vinh Nhung đành buông tay.

Vinh Tranh rót nước sôi, đặt gói thuốc cảm đã pha sẵn lên bàn rồi gọi Vinh Nhung: \”Bây giờ vẫn còn nóng lắm. Một lát nữa hãy uống, biết chưa?\”

Vinh Nhung áp tay vào cốc, cảm thấy hơi nóng liền rụt về, chỉ để lòng bàn tay khẽ chạm vào thành cốc, ngoan ngoãn gật đầu.

Vinh Tranh xoa đầu cậu: \”Anh đi tắm đây.\”

Vinh Nhung ngẩng mặt lên: \”Em đi cùng được không?\”

Vinh Tranh quăng khăn lên đầu cậu.

Vinh Nhung vội vàng giật xuống, giọng mũi nặng nề, giận dữ gào về phía bóng lưng anh trai: \”Anh! Sao anh có thể đặt cái khăn lau mồ hôi lên cái đầu sạch sẽ và thông minh của em được chứ!\”

. . .

Vinh Tranh tắm xong đi xuống lầu, ngửi thấy mùi trứng chiên thơm lừng.

Anh đi vào phòng ăn, quả nhiên trên bàn có sandwich giăm bông và trứng chiên.

Vinh Tranh nhíu mày: \”Đã không khỏe còn tự làm gì nữa? Anh ra ngoài ăn sáng là được rồi.\”

Vinh Nhung cắn một miếng sandwich gà: \”Anh nghĩ nhiều rồi, em chỉ đói nên tiện thể làm thêm phần cho anh thôi. Với lại, em làm cho mình sandwich gà, giăm bông và rau xà lách, còn phần của anh chỉ có mỗi giăm bông, là phiên bản giá rẻ đấy.\”

Vinh Tranh mặt không cảm xúc kéo ghế ngồi xuống: \”Thật là làm khó em rồi, vẫn nhớ đến ông anh này cơ đấy.\”

Vinh Nhung uống một ngụm thuốc cảm: \”Ừm, lúc ngửi thấy mùi thuốc mới nhớ ra, không thì cũng quên luôn.\”

Vinh Tranh: \”…\”

. . .

Không biết có phải do bị cảm không mà Vinh Nhung đặc biệt buồn ngủ, ăn sáng thôi cũng ngáp mấy cái liền.

Ánh mắt Vinh Tranh lộ vẻ lo lắng: \”Có muốn xin nghỉ học không?\”

\”Không cần. Em còn trông cậy vào học bổng xuất sắc kỳ này nữa.\”

Điểm tổng kết cuối kỳ, điểm chuyên cần chiếm tỷ lệ khá cao. Trước đó cậu bị thương ở lưng do vết dao chém, nhà trường đã có chính sách đặc biệt, nhưng điểm chuyên cần chắc chắn không bằng các bạn đi học đầy đủ. Cậu vẫn phải kéo điểm này lên một chút thì mới có thể đảm bảo học bổng cuối kỳ.

\”Vậy ăn xong anh đưa em đến trường.\”

\”Không cần đâu, cũng chẳng tiện đường, em bắt xe là được, anh còn tiết kiệm được chút tiền xăng.\”

Vừa nói, Vinh Nhung lại ngáp một cái, thực sự rất buồn ngủ.

Vinh Tranh bực bội: \”… Không thiếu chút tiền xăng đó của em.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.