Vinh Nhung tựa vào bụng Vinh Tranh
Hồi lâu, cậu nghe thấy anh thấp giọng \”ừ\” một tiếng.
Ngoài cửa sổ, mưa càng lúc càng lớn, rơi lên kính cửa sổ tạo thành âm thanh tí tách.
Vinh Nhung nhắm mắt lại: \”Anh, chỉ nghe tiếng mưa thế này thật ra cũng rất tuyệt, đúng không?\”
Cửa phòng không đóng.
Ứng Lam cùng chồng là Vinh Duy Thiện lên lầu, muốn xem cậu con trai lớn đã chuẩn bị món quà sinh nhật gì cho cậu em trai. Họ liền thấy hai anh em đang nằm trên sàn, đầu cậu em còn gối lên bụng cậu anh.
Hai vợ chồng nhìn nhau một cái rồi mỉm cười hài lòng.
Bên cạnh hai anh em, có hai chiếc kính viễn vọng thiên văn khá lớn.
Ứng Lam bước vào phòng, nhìn hai chiếc kính viễn vọng, tò mò hỏi: \”Tiểu Tranh, đây là quà con tặng Nhung Nhung à?\”
Vinh Tranh \”ừm\” một tiếng.
Vinh Nhung mở mắt ra: \”Anh vốn định tối nay cùng con ngắm sao.\”
Vinh Duy Thiện nhìn ra mưa lớn bên ngoài, cười nói: \”Cùng ngắm mưa cũng vậy thôi mà.\”
Vinh Nhung \”ừm\” một tiếng, co chân lại, nằm trên bụng anh trai, ngắm màn mưa trên cửa sổ: \”Đúng là rất tuyệt.\”
Có anh trai, có ba mẹ ở bên thì thế nào cũng thật tốt.
. . .
Vết thương trên lưng Vinh Nhung đã lành, cậu liền báo trường để quay lại học.
Nhà trường biết chuyện cậu dũng cảm làm việc nghĩa vào dịp Trung Thu liền tổ chức một buổi lễ tuyên dương cấp toàn trường vào tuần đầu tiên cậu đi học lại, công nhận hành động dũng cảm của cậu.
Tất nhiê, nhà trường cũng nghiêm túc nhắc nhở các học sinh dưới khán đài rằng không nên mù quáng bắt chước.
Vinh Nhung: \”…\”
Nếu không phải trường nói đây là lễ tuyên dương, cậu còn tưởng đây là hiện trường bài học phản diện.
Trên sân thể dục, Hà Vũ đứng trong đám bạn học, vỗ tay đến mức lòng bàn tay đỏ bừng.
Khi buổi lễ kết thúc, Vinh Nhung cầm giấy chứng nhận danh dự đi xuống khán đài.
\”Vết thương của cậu… đã ổn chưa?\”
Nghe tiếng gọi, Vinh Nhung quay đầu lại.
Hà Vũ ngập ngừng bước ra từ bụi cây đào, có chút không tự nhiên: \”Tôi… tôi đã xem video đó. Lưng của cậu… bị thương như thế, bây giờ, ổn chưa?\”
Hà Vũ chưa bao giờ nghĩ rằng có ngày mình nói một câu với Vinh Nhung mà lại căng thẳng đến vậy.
Vinh Nhung \”ừm\” một tiếng.
\”Vậy… vậy còn chuyện thuê nhà? Cậu đã tìm được chưa? Mẹ tôi có một căn hộ cho thuê cách khu nhà cậu không xa lắm. Đi bộ chỉ mất khoảng mười phút. Căn hộ đó trước đây là của bà ngoại tôi để lại cho mẹ tôi, diện tích hơi nhỏ một chút. Cậu… cậu có muốn đến xem thử không?\”
Vinh Nhung từ chối: \”Không cần, cảm ơn.\”
Hà Vũ ủ rũ cụp vai, nở một nụ cười còn khó coi hơn khóc: \”Được rồi, tôi hiểu rồi.\”