[Đam Mỹ] Nam Phụ Bia Đỡ Đạn Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả – Chiết Chi (Chưa Beta) – Chương 62 (2): Nhung Nhung mới là con ruột của hai người – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam Mỹ] Nam Phụ Bia Đỡ Đạn Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả – Chiết Chi (Chưa Beta) - Chương 62 (2): Nhung Nhung mới là con ruột của hai người

. . .

\”Xin mạn phép hỏi, tôi thấy anh và vợ còn rất trẻ, chưa từng nghĩ đến… sinh thêm một đứa nữa sao?\”

Trước đó ở bệnh viện, Vinh Duy thiện từng trò chuyện với Giản Dật, biết nhà chỉ có mình hắn, hắn là con một.

Vinh Duy Thiện thầm thở dài trong lòng.

Nếu khi trước vợ chồng Giản Trác Châu và Nguyễn Ngọc Mạn quyết định sinh thêm một đứa con thì tốt biết mấy. Như vậy, chuyện Giản Dật bị trao nhầm lúc nhỏ có lẽ cũng không khiến họ đau lòng đến vậy.

\”Đã từng nghĩ chứ, sao lại không. Nhưng lúc nhỏ sức khỏe của Tiểu Dật không tốt. Hai vợ chồng tôi vừa phải lo trông cửa tiệm lại phải cắt cử người đưa nó đi khám bệnh, thực sự không có đủ sức lực. Thêm nữa, chúng tôi sợ rằng nếu sinh thêm một đứa không thể tránh khỏi việc lơ là Tiểu Dật. Hơn nữa năm đó để sinh được Tiểu Dật, Ngọc Mạn đã chịu không ít khổ sở. Nghĩ tới nghĩ lui cuối cùng đành bỏ qua.\”

Giản Trác Châu ban đầu nói với giọng buồn bã, nhưng nghĩ đến con trai lại cảm thấy vui vẻ hơn, \”Nhưng mà Tiểu Dật là đứa trẻ hiểu chuyện. Từ nhỏ đã biết chủ động giúp đỡ tôi và mẹ nó, rất ngoan ngoãn. Nuôi con cái đâu phải chuyện ở số lượng, nuôi dạy tốt một đứa cũng là như vậy rồi.\”

Nghe xong, lòng Vinh Duy Thiện càng nặng nề hơn.

Hai vợ chồng nhà người ta đã hy sinh lớn lao vì Tiểu Dật như vậy, nếu giờ ông nói ra chuyện con trai họ bị trao nhầm lúc nhỏ…

Vinh Tranh cầm tách trà lên, lấy nó che chắn, đồng thời đưa ánh mắt ra hiệu cho bố mình, ý là sớm muộn gì cũng phải nói, chi bằng nói ngay bây giờ, chuyện này càng giải quyết sớm càng tốt.

Khách vào cửa hàng hoa cuối cùng cũng mua một bó hồng, Nguyễn Ngọc Mạn tiễn khách ra cửa, sau đó quay lại ngồi xuống.

Vinh Duy Thiện khẽ ho một tiếng, điều chỉnh giọng nói, \”Thực ra hôm nay tôi đến đây, còn một chuyện muốn bàn bạc với hai người…\”

Giản Trác Châu hơi ngạc nhiên, không hiểu tại sao một doanh nhân lớn lại muốn bàn chuyện gì với vợ chồng mình. Ông lập tức nói: \”Ngài cứ nói.\”

Nguyễn Ngọc Mạn cũng ngồi xuống, vẻ mặt đầy bất ngờ.

\”Tiểu Tranh…\”

Ngồi bên cạnh từ nãy đến giờ không nói lời nào, Vinh Tranh lấy từ túi tài liệu ra hai bản báo cáo giám định.

Nghĩ đến khả năng Giản Trác Châu cũng giống như bố mình, có lẽ không hiểu những thuật ngữ chuyên ngành y học trên đó, Vinh Tranh lật ngay đến trang cuối cùng, đưa cả hai bản giám định cho ông.

\”Ngài chỉ cần xem dòng cuối cùng là được.\”

\”Ồ, ồ, được.\”

Giản Trác Châu lập tức nhìn vào dòng cuối cùng, \”Dựa trên tài liệu hiện có và kết quả phân tích NDA, xác nhận Giản Trác Châu là cha sinh học của Vinh Nhung.\”

Đọc đến đây, Giản Trác Châu sững người, lập tức bật dậy khỏi ghế, tay cầm hai bản báo cáo cũng rơi xuống đất.

Ông hoảng hốt, lắp bắp nói: \”Vinh, Vinh tiên sinh, tôi, tôi, tôi và phu nhân ngài, không, không quen biết! Chuyện, chuyện, đứa trẻ này, sao, sao có thể, có, có thể…\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.