[Đam Mỹ] Nam Phụ Bia Đỡ Đạn Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả – Chiết Chi (Chưa Beta) – Chương 61: Em là con của ba mẹ sao? – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam Mỹ] Nam Phụ Bia Đỡ Đạn Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả – Chiết Chi (Chưa Beta) - Chương 61: Em là con của ba mẹ sao?

Cửa sổ đóng chặt, trong phòng không có gió.

Thời tiết gần đây đã bắt đầu se lạnh, trong phòng cũng không bật điều hòa.

Vinh Nhung lại cảm thấy một luồng khí lạnh thấm vào người, từ sống lưng dần dần bò lên.

Một bàn tay đặt lên mu bàn tay của cậu.

Vinh Nhung chậm rãi ngẩng đầu.

Vinh Tranh nhìn cậu với vẻ mặt nghiêm túc: \”Nhung Nhung, đừng suy nghĩ nhiều.\”

Vinh Nhung ngây người ngẩng đầu, cậu mấp máy môi.

Cậu biết, sớm muộn gì ngày này cũng sẽ đến.

Cậu cứ nghĩ mình đã chuẩn bị sẵn sàng tâm lý từ lâu.

Nhưng khi ngày này thật sự đến, cậu phát hiện ra mình vẫn hoang mang, vẫn luống cuống.

Cậu muốn hỏi anh trai và ba đã biết từ bao giờ.

Cũng muốn biết, họ đã biết đứa trẻ bị tráo đổi kia là Giản Dật chưa.

Họ đã gặp Giản Trác Châu và Nguyễn Ngọc Mạn, cặp vợ chồng kia chưa?

Có phải họ đã quyết định đón Giản Dật về, rồi đưa cậu trở lại nhà họ Giản không?

Cuối cùng, Vinh Nhung chỉ khẽ gọi một tiếng: \”Anh…\”

Mắt Vinh Tranh đỏ hoe.

Anh nắm chặt bàn tay đang giữ tay Vinh Nhung.

Ngoài cửa vang lên tiếng kêu kinh ngạc của Ứng Lam: \”Có chuyện gì thế này… Sao lại khóc rồi.\”

Vinh Tranh siết chặt tay Vinh Nhung, khẽ nói: \”Ra ngoài rồi nói, được không?\”

Vinh Nhung hạ mắt: \”Được.\”

Ứng Lam vội vàng bước vào phòng.

Bà đặt khay trà giải rượu trên tủ đầu giường, ngồi xuống bên mép giường.

\”Lớn thế này rồi trước mặt con cái mà còn khóc lóc, chẳng thấy xấu hổ gì cả.\”

Thấy chiếc khăn trong tay con trai lớn, Ứng Lam nói với Vinh Tranh: \”Tiểu Tranh, đưa khăn đây cho mẹ.\”

\”Mẹ, để con chăm ba cho.\”

Vinh Tranh lo lắng ba mình, Vinh Duy Thiện, uống say rồi nói điều gì không hay trước mặt mẹ.

Lòng mẹ con vốn kết nối.

Vinh Tranh thật sự không thể đoán trước, nếu mẹ biết Nhung Nhung không phải em trai ruột của anh, bà sẽ phản ứng thế nào.

\”Không cần đâu, con đưa Nhung Nhung về phòng nghỉ ngơi trước đi. Được không.\”

\”Tiểu Lam~~~ Hu hu~~~ Tiểu Lam~~~\”

Nghe ra tiếng của vợ, Vinh Duy Thiện liền buông tay đang giữ Vinh Nhung, quay qua ôm chặt vợ, vùi mặt vào lòng bà khóc càng to hơn.

Ứng Lam đỏ mặt.

\”Trời ơi, trước mặt con cái mà thế này, thật là…!\”

Bà lại đẩy chồng nằm xuống giường nhưng Vinh Duy Thiện vẫn tiếp tục khóc lóc om sòm.

Ứng Lam trông chừng mà chỉ biết cười khổ.

Bà quay đầu nói với Vinh Tranh: \”Con cũng thấy rồi đấy, ba con say rượu đang làm loạn thôi. Tiểu Tranh, con dẫn em về phòng để ba con ở đây mẹ chăm được rồi.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.