…
\”Anh, chúng ta chơi nhảy ếch đi!\”
\”Xem ai nhảy được xa hơn. Nhảy gần quá hoặc nhảy ra khỏi bàn thì coi như thua. Người thắng có thể yêu cầu người thua làm bất cứ điều gì, còn người thua phải chịu phạt, thế nào?\”
\”Người thắng có thể yêu cầu người thua làm bất cứ điều gì, còn người thua phải chịu phạt.\”
Dù là trò nhảy ếch hay luật chơi này với Vinh Tranh mà nói đều quá quen thuộc.
Đây là trò chơi hồi nhỏ anh thường chơi để dỗ dành Vinh Nhung.
Bố mẹ quá bận, em trai còn nhỏ hay nhớ mẹ.
Vinh Tranh liền gấp một, hai con ếch cho cậu.
Nhung Nhung bé rất dễ dỗ, chỉ cần có đồ là không khóc nữa.
Nhưng nước mắt vẫn còn lấp lánh trong mắt.
Cậu vẫn nhớ mẹ, nhưng vì anh đã gấp cho cậu con ếch, cậu cảm thấy đã được anh cho ếch thì không thể khóc nữa. Chỉ là mắt vẫn hơi ướt, nước mắt như sắp trào ra.
Trẻ con rất dễ bị chuyển hướng sự chú ý.
Biết em vẫn nhớ mẹ, Vinh Tranh liền nắm tay cậu chơi trò chơi để dời sự chú ý.
Hai anh em nằm bò ra sàn phòng khách chơi trò nhảy ếch.
Xem ai nhảy xa hơn, người thắng có thể đưa ra yêu cầu với người thua hoặc người thua phải chịu phạt.
Dĩ nhiên, mỗi lần thua đều là Vinh Tranh.
Vinh Nhung sẽ nhảy một phát lên người anh trai, chọc lét anh, giọng non nớt gọi: \”Anh, không được né!\”
Thường thì hai anh em sẽ lăn lộn trên sàn nhà, tiếng cười khanh khách của Vinh Nhung vang khắp căn phòng.
Nhiều năm đã trôi qua.
Không ngờ quy tắc trò chơi năm xưa đặt ra bừa, Vinh Nhung lại nhớ rõ.
Đã lâu không chơi.
Chơi lại một lần cũng không sao.
Vinh Tranh: \”Được thôi.\”
\”Oẳn tù tì nhé? Ai thắng sẽ bắt đầu trước?\”
\”Không cần. Em bắt đầu đi.\”
Vinh Nhung liếc anh trai: \”Ving tổng, anh coi thường đối thủ đấy à?\”
Vinh Tranh liếc nhẹ: \”Đừng kiếm chuyện.\”
Vinh Nhung hừ hừ, đặt hai con ếch cạnh nhau.
Em bắt đầu thì em bắt đầu.
Vinh Nhung lấy con ếch lớn hơn, dặn: \”Anh không được dùng con ếch lớn này của em đâu nhé.\”
Nghe thấy anh trai nói bên cạnh: \”Giỏi ghê.\”
Vinh Tranh nghi ngờ em trai cố ý chọn một cặp ếch lớn nhỏ để gài bẫy mình, trong đầu chắc lại đang nghĩ cách trêu chọc gì đây.
Vinh Nhung giả vờ như không nghe thấy gì.
Cậu đặt tay lên mông con ếch, búng nhẹ một cái.
Con ếch bật ra thật xa.
Cách mép bàn một chút nữa thôi là nhảy ra ngoài rồi.
Thành tích này quả thật rất khá.