[Đam Mỹ] Nam Phụ Bia Đỡ Đạn Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả – Chiết Chi (Chưa Beta) – Chương 54 (1): Anh hai, em thích anh – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Đam Mỹ] Nam Phụ Bia Đỡ Đạn Xé Kịch Bản Thiếu Gia Giả – Chiết Chi (Chưa Beta) - Chương 54 (1): Anh hai, em thích anh

Vinh Nhung bất chợt tháo chiếc bịt mắt xuống.

Trong tầm nhìn của cậu, trước tiên là hình ảnh của một vòng eo săn chắc và thon gọn.

Ánh mắt của Vinh Nhung theo đường eo thon đó đi lên, nhìn thấy gương mặt quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn được nữa.

Vinh Tranh đang giơ hai tay lên cao, đặt vali lên kệ hành lý.

Hạ đầu xuống, ánh mắt của anh ngay lập tức chạm vào ánh nhìn của Vinh Nhung.

Vinh Nhung chăm chú nhìn chằm chằm vào dáng người của anh trai mình.

\”Anh hai? Sao anh lại…\”

Cậu không nghe thấy chính giọng nói của mình.

Mãi đến lúc này, Vinh Nhung mới nhận ra rằng mình đã đờ đẫn khi nhìn anh trai.

Cuối cùng cậu cũng nhớ ra, gỡ chiếc tai nghe chống ồn ra khỏi tai.

Vinh Tranh đặt hành lý gọn gàng rồi ngồi xuống vị trí của mình, cũng chính là ghế cạnh cửa sổ bên cạnh Vinh Nhung.

Anh quay đầu nhìn Vinh Nhung, hỏi: \”Anh chắc chắn không phát ra bất kỳ tiếng động nào. Làm sao em phát hiện ra là anh?\”

Khi anh vào, anh chỉ xách hành lý trên tay mà không dùng bánh xe kéo.

Ngay cả khi vừa rồi đặt hành lý lên, anh cũng cố gắng nhẹ nhàng hết sức để không làm phiền Vinh Nhung đang nghỉ ngơi.

Vinh Tranh thắc mắc rốt cuộc là chỗ nào sai sót, tại sao Vinh Nhung dù đang đeo bịt mắt lại đột nhiên gỡ nó ra như thể đã biết trước sự có mặt của anh.

Ánh mắt của Vinh Nhung không nỡ rời khỏi người anh trai mình.

Khoé môi cậu hơi nhếch lên, vừa mang chút đắc ý, vừa hiện rõ sự vui vẻ.

Vinh Nhung tiến sát đầu về phía anh trai.

Cậu tham lam hít một hơi ở vùng cổ của anh trai, \”Em ngửi thấy mùi của anh. Mùi hương trên người anh rất thơm, cũng rất đặc biệt.\”

Dù ở giữa hàng triệu người, chỉ cần nhắm mắt lại, cậu cũng có thể lần theo mùi hương đặc trưng của anh trai mình để tìm ra.

Vinh Tranh mỉm cười, khẽ hừ một tiếng, \”Lỗ mũi chó.\”

Vinh Nhung cảm thấy có lẽ bản thân đã hết thuốc chữa.

Ngay cả tiếng hừ hững hờ vừa nãy của anh trai cũng khiến cậu cảm thấy quyến rũ đến mức khó tin.

Muốn nhào tới, giữ lấy người đó mà hôn không chút kiềm chế…

Vinh Nhung nâng lại tựa lưng ghế vừa hạ xuống lúc nãy, hỏi: \”Anh, sao anh lại đến đây?\”

Tiếp viên hàng không đẩy xe đồ ăn đi qua, Vinh Tranh gọi hai cốc nước chanh.

Anh đưa một cốc nước chanh cho Vinh Nhung: \”Lâu rồi không đi Paris, coi như đi du lịch. Cho bản thân nghỉ ngơi chút.\”

Vinh Nhung nhận lấy ly nước chanh, cầm trên tay, dùng ống hút khuấy nhẹ nhưng không uống.

Cậu nhìn anh trai mình bằng ánh mắt nửa cười nửa không: \”Tính cả thời gian bay, đi về mất ba ngày. Tính ra ở Paris chỉ dừng lại được một ngày. Thời gian ngắn như vậy, Vinh tổng, lịch trình công tác còn thấy vội nữa là.\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.